Nghe lời Sư phụ cứu nhiều người
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tỉnh Hà Bắc
[MINH HUỆ 26-03-2026] Tôi là đệ tử Đại Pháp đắc Pháp vào năm 1996, năm nay 83 tuổi, tôi bước vào [tu luyện] Đại Pháp là để trừ bệnh khỏe thân. Trước khi tu luyện, toàn thân tôi đau nhức: đau thần kinh thị giác, đau nửa đầu và đau lưng, lúc cơn đau đến, cảm giác như sống không bằng chết, để bớt đau, tôi đã luyện một số môn khí công, nhưng thân thể cũng không được cải thiện. Hoàn cảnh gia đình tôi cũng không tốt, chồng tôi đánh mạt chược cược tiền, thường thua sạch mới về nhà, do đó hai vợ chồng tôi thường cãi lộn và đánh nhau, có một lần còn đánh gãy cả tay. Đối diện với tình trạng sức khỏe của mình và hoàn cảnh gia đình như thế, tôi cảm thấy sống quá khổ, bèn mong chờ ai đó đến cứu tôi ra khỏi bể khổ.
1. Tu Đại Pháp, tôi đã khỏe ra, gia đình trở nên hòa thuận
Năm 1996, tôi về quê, một người bạn nói chuyện với tôi: “Bạn luyện Pháp Luân Công đi, Pháp Luân Công tu Chân-Thiện-Nhẫn, luyện rồi, không chỉ có sức khỏe tốt, mà cũng không cãi lộn đánh nhau nữa.” Nghe bạn nói vậy, tôi nghĩ: “Vẫn còn có cái tốt đến thế, vậy mình luyện thôi.” Mới đầu tôi theo luyện công, sau tìm thấy điểm học Pháp, tôi mới biết còn phải học Pháp tu tâm tính nữa. Thuận theo học Pháp luyện công tu tâm tính, dần dần tôi đã khỏe ra, người không còn đau nữa, và cũng không cãi lộn với chồng nữa, gia đình trở nên hòa thuận, chồng cũng không đánh bạc nữa, tôi cả ngày vui vẻ thoải mái, trong tâm thường nghĩ: “Cảm ân Sư phụ, cảm ân Sư phụ từ bi khổ độ, con nhất định phải cố gắng tu luyện, nghe lời Sư phụ, làm một người tốt và tốt hơn nữa.
2. Họ hàng bạn bè đã thoát ly các tổ chức của tà đảng
Về giảng chân tướng cứu người, mới đầu tôi chưa có kinh nghiệm, và cũng không biết giảng thế nào, tôi bèn giảng cho những người trong gia đình trước. Tôi giảng cho chồng, con trai, con dâu, cháu trai và anh em bên gia đình tôi, tôi kêu họ thoát ly các tổ chức của tà đảng, thành tâm niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo” để được bình an và có tương lai tốt đẹp. Từ sức khỏe của tôi và sự thay đổi trong gia đình chúng tôi, mọi người đã thấy vẻ đẹp của Đại Pháp và cũng tin Đại Pháp tốt, vậy nên tôi vừa giảng, họ liền [đồng ý] thoát ly các tổ chức của tà đảng và lựa chọn tương lai tốt đẹp cho mình. Vì tà linh trong trường không gian đã bị thanh lý nên đã khai sáng hoàn cảnh tu luyện tốt cho tôi, tôi đã thành lập điểm học Pháp ở nhà, mọi người đều hiểu và ủng hộ tôi giảng chân tướng cứu người. Sau khi những người trong gia đình làm tam thoái, tôi bèn bắt đầu giảng trong họ hàng bạn bè và những người quen, tính đến nay, họ hàng bạn bè của tôi đều đã thoát ly các tổ chức của tà đảng, lựa chọn tương lai tốt đẹp cho chính mình, vì họ tin Đại Pháp tốt nên cũng được phúc báo.
Trước tiên hãy kể về anh cả của tôi. Năm 2003, anh cả làm xét nghiệm, bị ung thư đại tràng, đã đến thời kỳ cuối, tôi kêu anh niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo.” Anh đã thành kính niệm trong hai tháng, lúc anh đến bệnh viện tái khám, khối u ở ruột đã biến mất, bác sỹ cảm thấy kỳ lạ: “Khối u đâu mất rồi?” Trước khi mắc bệnh, anh cả đã học Đại Pháp với tôi hai tháng, hiểu một số Pháp lý của Đại Pháp, anh nói với tôi, Sư phụ điều trị bệnh cho anh, anh đều biết.
Ông sui gia bị tắc nghẽn mạch máu não, bác sỹ sợ ông xuất huyết nhiều, không thể ra khỏi bàn phẫu thuật, bèn không làm phẫu thuật. Tôi đến bệnh viện thăm ông, thấy ông nằm trên giường bệnh không thể nói chuyện, tôi bèn ghé vào tai ông, nói: “Ông thành tâm niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo! Chân Thiện Nhẫn hảo!’ thì sẽ xuất hiện kỳ tích.” Ông rất sẵn lòng đọc tài liệu chân tướng Đại Pháp, sau khi hiểu rõ sự thật, ông đã thoái Đảng. Sau ông kể với tôi, ông đã nghe lời tôi nghiêm túc niệm, ông ngày càng trở nên khỏe hơn.
Công ty tôi có một vị giám đốc, trước đó tôi từng giảng chân tướng và giảng thoái Đảng bảo bình an cho ông, ông không những không nghe, mà còn mắng chửi và trình báo tôi. Sau chân ông không thể đi được, phải ngồi xe lăn đến một hai tháng, ông rất lo, ông đã chủ động tìm tôi và muốn thoái Đảng. Tôi bảo ông đọc sách Đại Pháp và thành tâm niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo”, ông đã nghiêm túc làm theo, không lâu sau ông không cần ngồi xe lăn nữa, hàng ngày còn có thể ra ngoài xem đánh cờ. Chồng tôi hỏi ông sao khỏe rồi? Ông nói, bệnh viện đã chẩn đoán sai, chân ông hoàn toàn không có tật. Không lâu sau, ông ngồi xuống ghế sofa liền đi được. Đại Pháp từ bi và uy nghiêm đồng tại, chỉ cứu những người phù hợp với yêu cầu của Chân-Thiện-Nhẫn.
3. Ra ngoài tiểu khu, không chọn người, thấy người liền giảng [chân tướng]
Tôi sống ở khu nhà dành cho thân quyến của bên học viện, ra khỏi tiểu khu chưa đến nửa tiếng, thì có bốn trường đại học, ba trường cao đẳng nghề, còn có hai trường trung học, một siêu thị và chợ nông sản lớn. Ở đây là nơi chúng sinh tập trung, cũng là nơi bị tà đảng đầu độc nặng nhất. Lúc đó, tôi đã xuất ra một niệm: “Tôi đang ở nơi này cứu độ thế nhân, hoàn thành sứ mệnh của mình.” Từ năm 2004, tôi đi cùng một đồng tu giảng chân tướng, chưa từng gián đoạn trong hơn 20 năm qua, bất kể mùa đông lạnh giá, mùa hè nóng bức, hay mùa xuân và mùa thu trời trong nắng ấm, bất kể mưa gió, chúng tôi đều ra ngoài cứu người.
Hàng ngày, buổi sáng chúng tôi học hai bài giảng trong “Chuyển Pháp Luân” với bài giảng Pháp ở các nơi, rồi phát chính niệm, buổi tối sau khi dùng bữa xong, chúng tôi bèn ra ngoài giảng chân tướng cứu người. Trước khi rời khỏi nhà, chúng tôi xin Sư phụ gia trì chính niệm cho mình, đưa những người hữu duyên đến bên cạnh chúng tôi để họ biết sự thật và được cứu độ. Chúng tôi không chọn người, thấy người liền nói và khuyên tam thoái. Do sợ chúng sinh bị đào thải, tâm cứu người gấp, nên chúng tôi cũng không phân biệt người ít người nhiều, có vẻ người càng đông càng tốt, có thể khiến cho nhiều người hơn tránh bị đào thải, đôi khi nhìn thấy học sinh xếp hàng, tôi bèn lớn tiếng nói với các em, Pháp Luân Công là đến cứu người, miễn là các em thành tâm thành ý niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo” thì sẽ được bình an và có tương lai tốt đẹp.
Sau có đồng tu chia sẻ với tôi: “Sư phụ yêu cầu chúng ta dùng trí huệ giảng rõ chân tướng, từ bi cứu độ chúng sinh, chúng ta phải chú ý an toàn cá nhân, càng phải cân nhắc cho người khác, hiện nay các trường học của tà đảng yêu cầu học sinh không nhận tài liệu chân tướng Pháp Luân Công và không nghe chân tướng Pháp Luân Công, trong học sinh còn cài người thông báo tin tức, nếu phát hiện thì sẽ bị trình báo. Chúng ta có thể giảng cho một hai người, tốt nhất là giảng một đối một, như thế vừa an toàn, người nghe vừa không áp lực, chỉ là chúng ta cần tốn thời gian một chút.” Sau tôi đã tiếp thu ý kiến của đồng tu, lúc giảng, cố gắng hết sức cân nhắc từ góc độ của đối phương, sau khi làm thế, chúng sinh nghe chân tướng, trong tâm không có áp lực, càng dễ đón nhận, hiệu quả cũng rất tốt.
Có đồng tu hỏi tôi: “Hàng ngày bà đều giảng ở xung quanh nhà mình, bà không sợ người khác trình báo, không sợ bị cảnh sát bắt à?” Tôi nói: “Cứu người là Sư phụ bảo làm, tôi nghĩ mình đang cứu người, khiến mọi người tránh được đại đào thải, việc chúng ta làm là việc vĩ đại và là việc tốt lớn đường đường chính chính, trong tâm liền không có vật chất sợ hãi, không có tâm sợ hãi, thì cuộc bức hại cũng sẽ không tồn tại.”
Hàng ngày chúng tôi gặp gỡ người hữu duyên, nhìn thấy mặt minh bạch của chúng sinh mong chờ được cứu, tâm từ bi bèn tự nhiên xuất ra; nhìn thấy danh sách những người được cứu mỗi ngày cũng là điều vui nhất trong sinh mệnh của chúng tôi. Trong nhiều năm qua, dưới sự gia trì và sự khán hộ của Sư phụ, con đường cứu độ chúng sinh coi như vẫn đi một cách bình ổn.
Cũng có lúc giảng chân tướng cứu người không suôn sẻ, nhưng đó cũng chỉ là hữu kinh vô hiểm. Tôi nhớ có một lần giảng chân tướng cho một em học sinh và bị em trình báo, sau em luôn theo dõi tôi, trong tâm tôi không trách em, mà thấy em thật đáng thương, tôi trách mình chưa tu tốt, không đủ chính niệm để cứu em, còn khiến em phạm tội lớn với đệ tử Đại Pháp. Nghĩ tới đây, tôi bèn nói với em: “Bà muốn tốt cho con, con không chỉ phải làm tam thoái, mà về nhà còn phải nói với cha mẹ và những người trong gia đình của con, bảo họ cũng phải thoát ly các tổ chức của đảng cộng sản, lúc gặp nguy nan, nhất định phải nhớ thành tâm thành ý niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo’ thì sẽ được Đại Pháp bảo hộ.” Lúc này, tôi thấy xe cảnh sát từ đằng xa chạy tới, bèn nói với em học sinh: “Bà phải về đây.” Em ấy cũng không cản tôi, khi đến lối vào tiểu khu, tôi nhìn thấy em nói gì đó với cảnh sát ngồi trong xe, và xe cảnh sát bèn chạy về. Tôi nghĩ, đó là tâm từ bi đã khiến cho tôi vượt qua chỗ khó này, đó là Sư phụ đã bảo hộ tôi.
4. Cảnh sát cũng là những sinh mệnh được cứu độ
Trong nhiều năm giảng chân tướng cứu người đến thế, những cảnh sát ở xung quanh đều biết tôi, gặp phải người trình báo, cảnh sát đến bèn nói với tôi: “Bà làm thế rất nguy hiểm, đừng giảng nữa, hãy mau đi nhé!” Lúc này, tôi nhất định sẽ nói với họ: “Các cậu đừng bức hại Đại Pháp, Pháp Luân Đại Pháp là Đại Pháp vũ trụ, là cứu người khi kiếp nạn đến, là dạy làm người tốt, các cậu cũng phải thoát ly các tổ chức của đảng cộng sản, thành tâm niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo’ mới có thể vượt qua kiếp nạn.”
Có một lần, tôi đi dán tài liệu chân tướng, sau khi dán xong, tôi nhìn thấy tài liệu bị một nữ cảnh sát xé mất, cô là cảnh sát chuyên đi xé tờ dán chân tướng. Tôi hỏi cô tại sao phải làm thế, cô nói, tại cô ghét Pháp Luân Công, mẹ cô trước đó từng luyện Pháp Luân Công, sau đã qua đời. Tôi bèn giảng cho cô biết Pháp Luân Công là gì, tại sao đảng cộng sản muốn bức hại Pháp Luân Công, tại sao đệ tử Đại Pháp phải mạo hiểm tính mệnh để giảng chân tướng. Sau khi cô nghe hiểu, cô đã thoái Đoàn, tôi bảo cô thành kính niệm “Pháp Luân Đại Pháp, Chân Thiện Nhẫn hảo”, cô nói, cô biết rồi, mẹ cô lúc còn sống đã dặn cô. Sau cô đã được điều khỏi vị trí làm việc phạm tội với Đại Pháp này.
Năm 2023, tôi giảng chân tướng và bị trình báo, bị lục soát nhà. Hôm đó đã có tám chín cảnh sát tới nhà tôi, một cảnh sát lái xe ở ngoài cửa canh giữ tôi, những cảnh sát còn lại đã lục soát các phòng lấy đi sổ ghi chép, tiền chân tướng, sách Đại Pháp và Pháp tượng của Sư phụ. Tôi ở ngoài cửa giảng chân tướng cho cảnh sát canh giữ tôi, đến năm tiếp theo, tôi bị trình báo và bị lục soát nhà, cậu ta lại tới, khi cảnh sát rời đi, cậu cảnh sát này nhìn thấy những cảnh sát khác đã lên xe, cậu xoay người lại nói với tôi: “Tôi là Đảng viên, bà làm tam thoái cho tôi nhé.” Bây giờ, rất nhiều cảnh sát đã đọc kinh văn của Sư phụ và biết rõ sự thật, hễ nói thì họ liền làm tam thoái, các đồng tu hãy mau hành động cứu người, đừng quên sứ mệnh của chúng ta.
Sau mấy lần bị lục soát nhà này, tôi đã hướng nội tìm bản thân: trong mấy năm gần đây, tôi buồn ngủ lúc học Pháp và luyện công, phát chính niệm bị đổ tay, không thể học Pháp nhập tâm, khiến tôi không thể đắc Pháp, bản thể không được cải biến, thân thể xuất hiện hiện tượng lão hóa. Vì tôi còn chưa bỏ những nhân tâm như tâm lợi ích và tâm an dật, khiến cho chính niệm của mình không đủ, trường không gian không chính, đã bị tà ác dùi vào sơ hở, mang đến tổn thất cho Đại Pháp.
Chính Pháp đã đến cuối cùng, đáng lẽ càng đến cuối càng tinh tấn, nhưng tôi lại liên tục vấp ngã, mấy lần vấp ngã này đã khiến tôi thức tỉnh, khiến tôi hiểu ra tu luyện là nghiêm túc, tựa như chèo thuyền ngược dòng, không tiến thì lùi, cần phải tinh tấn thực tu, phải trân quý thời gian cứu người mà Sư tôn kéo dài cho đệ tử bằng sự chịu đựng và phó xuất cực lớn, tăng cường học Pháp và thực tu bản thân, bỏ nhiều nhân tâm và chấp trước thì mới có thể cứu nhiều người, mới có thể đoái hiện thệ ước, hoàn thành sứ mệnh và viên mãn theo Sư phụ về.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://big5.minghui.org/mh/articles/2026/3/26/508132.html



