Kiên định tu Đại Pháp, Phật quang phổ chiếu gia đình tôi
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Hà Bắc
[MINH HUỆ 18-03-2026] Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào năm 1998. Mặc dù mới chỉ đọc hai lượt cuốn “Chuyển Pháp Luân”, nhưng thân thể tôi đã phát sinh biến hóa vô cùng to lớn, thân thể nhẹ nhàng như đi trên gió vậy. Khi đó, tâm tình của tôi rất kích động, tôi dường như chỉ muốn chạy ra đường lớn và hô to lên rằng: “Pháp Luân Đại Pháp thật là tốt. Mọi người đều đến đây học và luyện Pháp Luân Công đi”. Từ đó trở đi, tôi hạ quyết tâm nhất định phải kiên tu Đại Pháp đến cùng, quyết không quay đầu.
1. Mây đen ùn ùn kéo đến, sóng gió ập tới
Ngày 20 tháng 7 năm 1999, ác Đảng Trung Cộng bắt đầu bức hại Pháp Luân Đại Pháp. Là một đệ tử được hưởng lợi từ Đại Pháp, tâm tình của tôi khi đó nặng trĩu, tôi không thể lý giải được cách làm của chính phủ, lẽ nào làm người tốt cũng có tội hay sao? Tôi đã suy ngẫm rất lâu, và tôi đã quyết định đến Bắc Kinh để giảng rõ chân tướng cho chính phủ, tôi nói về việc trong một năm tu luyện vừa qua, thân tâm của tôi đã phát sinh thay đổi to lớn như thế nào, nói về những điều tốt đẹp mà Đại Pháp đã mang lại cho cá nhân, cho gia đình, cho xã hội. Tôi bất chấp sự phản đối kịch liệt từ bố mẹ, cắn răng bước ra khỏi cửa, và bước chân trên hành trình chứng thực Pháp.
Để trốn tránh sự ngăn chặn của cảnh sát, tôi đã xuyên qua rừng, băng qua cánh đồng, vượt qua mương rãnh và những con đường mòn, một mạch chạy mấy chục cây số. Khi đến một thị trấn ở tỉnh lân cận thì trời cũng đã nhá nhem tối, tôi tìm được quán trọ nhỏ với giá thuê rẻ để ở qua ngày. Trời vừa sáng, trong khi cửa quán vẫn chưa mở, tôi đã mở cửa và chạy ra đường, vừa kịp gặp chuyến xe khách đến Bắc Kinh.
Trên đường đến Bắc Kinh cũng rất thuận lợi, tôi đi thẳng đến văn phòng khiếu nại. Đi được nửa đường thì tôi bị cảnh sát chặn lại và hỏi: “Anh đến đây làm gì vậy?”. Tôi nói: “Tôi đến để thỉnh nguyện, tôi muốn nói lời công bằng cho Đại Pháp”, sau đó tôi bị cảnh sát giam giữ. Ngày hôm sau, tôi được đưa đến văn phòng địa phương tại Bắc Kinh. Cảnh sát từ đồn cảnh sát địa phương đến đón tôi vào lúc nửa đêm. Ngay khi rời khỏi văn phòng, sở trưởng của đồn cảnh sát tà ác đã nói với một cảnh sát rằng: “Lấy cái còng mới và còng tay anh ta ra sau lưng”.
Sắp đến đồn công an, thì một viên cảnh sát hỏi rằng: “Thưa sở trưởng, đưa anh ta đến trại tạm giam hay đồn công an”. Sở trưởng quát ầm lên: “Đi đến đồn công an trước đi, đến đó cho hắn ta một trận để hả giận”. Lúc xuống xe, vừa mới vào cửa đồn công an, mấy viên cảnh sát này liền nóng lòng muốn ra tay với tôi. Bọn họ tay đấm chân đá, ghì chặt tôi xuống đất, sau đó dùng chân, khuỷu tay và đầu gối để đánh vào đầu tôi. Tôi mỉm cười khi đối diện với những vị cảnh sát ác độc này. Càng như vậy, họ lại càng tức giận và đánh tôi một cách điên cuồng. Nhưng họ càng đánh, đầu não tôi lại cảm thấy dễ chịu, giống như được gãi ngứa vậy. Cuối cùng, họ đánh đến mức mệt mỏi mới dừng tay.
Họ đẩy tôi vào một cái lồng sắt nhỏ cạnh góc tường, sở trưởng khi đó vẫn chưa hả giận, liền đấm mạnh vào đầu tôi và kéo tôi ra ngoài. Ông ta ra lệnh cho họ đánh tôi một trận nữa, sau đó liền nhốt tôi vào lồng sắt và khóa lại. Họ còn ra lệnh cho một cảnh sát trẻ ở lại canh chừng tôi. Sau khi họ rời đi, viên cảnh sát trẻ đó nói rằng: “Các anh luyện Pháp Luân Công thực sự có công không?” Tôi mỉm cười nói rằng: “Đương nhiên là có công rồi”. Cậu ấy lại nói: “Anh bị họ đánh đập dã man như vậy, nhưng tôi không hề thấy anh cảm thấy đau đớn chút nào. Mặt và đầu anh không hề bị sưng tấy gì cả, như thể chưa hề bị đánh, thật là kỳ lạ”.
Khi họ làm điều ác với tôi, trong tâm tôi luôn thầm niệm đi niệm lại Pháp của Sư phụ: “Bình thường chư vị luôn luôn bảo trì trái tim từ bi, [bảo trì] tâm thái hoà ái” (Chuyển Pháp Luân). Lúc đó, đầu tôi quả thực không hề đau đớn chút nào, mà cảm thấy vô cùng thoải mái. Tôi biết rằng, là Sư phụ từ bi đã gánh chịu hết thảy cho đệ tử.
2. Ba lần vượt qua hang ổ ma quỷ
Năm 2004, tôi bị đưa vào trại lao động một cách phi pháp trong vòng ba năm vì tu Đại Pháp. Khi đến trại lao động, các đồng tu đều bị giám sát rất chặt chẽ, đều có người theo dõi 24/24. Tôi nhớ lại một số đoạn giảng Pháp của Sư phụ, và tôi đã nhẩm đi nhẩm lại trong tâm. Tôi hiểu rằng, Sư phụ đã cho tôi đáp án. Tôi phải tu bỏ chấp trước, buông bỏ nhân tâm, đường đường chính chính bước ra khỏi hang ổ tà ác.
Chính niệm vừa xuất ra, Sư phụ đã giúp đỡ tôi. Tôi đột nhiên xuất hiện triệu chứng huyết áp cao, huyết áp tăng lên rất cao. Trại lao động sợ hãi và đưa tôi tới bệnh viện ở nhà giam để điều trị. Tại bệnh viện, bác sĩ điều trị chính nói rằng: “Chẳng phải chỉ bị cao huyết áp thôi sao? Truyền một lọ thuốc tốt, huyết áp sẽ giảm xuống ngay thôi”. Nhưng truyền trong một tháng, huyết áp của tôi vẫn ở mức cao. Không còn cách nào khác, bọn họ đành đưa tôi trở về trại lao động.
Một đồng tu nói với tôi rằng: “Có một đồng tu cũng xuất hiện tình huống tương tự, mất ít nhất nửa năm mới được thả ra, phải thông qua rất nhiều thủ tục và sự phê duyệt của tỉnh, cần phải mất một quá trình”. Buổi tối tôi hỏi các đồng tu rằng: “Chuyện này có thật như vậy không”. Có đồng tu nói với tôi một cách rất nghiêm túc: “Đây là nhân tâm, đi hay không đi, ai nói cũng không được tính. Chỉ có Sư phụ nói mới được tính”. Tôi lập tức minh bạch ra: Đúng vậy. Tôi là đệ tử của Sư phụ, tôi thuộc về Sư phụ và Đại Pháp quản. Ai nói cũng không được tính, chỉ có Sư phụ nói mới được tính.
Bởi vì ngộ tính của bản thân kém, nên Sư phụ đã mượn lời của đồng tu để thức tỉnh tôi. Vì sao tôi cứ mãi dùng nhân tâm để suy nghĩ vấn đề, vì sao cứ luôn ở trong con người mà không thoát ra được, chính niệm của tôi đã đi đâu mất rồi? Bản thân tôi cần phải đào thật sâu vào vấn đề căn bản này. Tôi kiên định chính niệm, kiên tín Sư phụ và Đại Pháp. Dưới sự bảo hộ từ bi của Sư phụ, chỉ sau vài ngày, em trai tôi đã đến và đón tôi trở về nhà.
Năm 2009, những kẻ tà ác lại bắt cóc tôi đến trại tạm giam. Rút kinh nghiệm từ lần trước, tôi không ngừng học thuộc Pháp, không để đầu não nghĩ đến những thứ của con người dù chỉ một giây, không để cho những tư tưởng xấu thâm nhập vào đầu não. Tôi liên tục nhẩm thuộc cho đến khi đi ngủ vào buổi tối. Sáng hôm sau, tôi lại bắt đầu học thuộc Pháp, liên tục học thuộc cho tới tận khuya. Những phạm nhân nhìn thấy tôi mỗi ngày đều ngồi như với tư thế bất động không lay chuyển như vậy, thì đều cảm thấy khâm phục tôi và nói rằng: “Định lực của anh thật thâm sâu”. Bọn họ đâu biết rằng, tôi đang hoàn toàn tập trung vào việc học Pháp? Đến ngày thứ bảy, Sư phụ đã diễn hóa cho tôi một giả tướng nghiệp bệnh, bọn họ không còn cách nào khác nên đành phải thả tôi trở về nhà.
Một lần nữa, tôi bị bắt cóc đến trại tạm giam. Ở đó, các cảnh sát đã lừa tôi rằng: “Chỉ cần anh ký vào đây thì ngày mai sẽ được thả ra”. Tôi bỗng chốc cảm thấy vui mừng: Có thể thả người, vậy vì sao lại không ký chứ? Sau khi ký xong, tôi trở về phòng và khi đó tôi mới nhận ra, bản thân đã mắc bẫy của tà ác. Tôi tại sao lại không nhìn xem trên giấy viết những gì, mà đã vội vàng ký tên lên đó? Điều này đã khiến nhân tâm làm choáng váng đầu não, khiến cho tà ác dùi vào sơ hở.
Sáng hôm sau cảnh sát gọi tôi ra, sau đó đẩy tôi vào trong xe và không nói gì, họ đưa tôi đến bệnh viện để kiểm tra sức khỏe. Sau khi kiểm tra xong, mọi thứ đều bình thường, điều này khiến họ rất vui mừng và nói rằng: “Lần này anh không thoát được đâu”. Sau đó, họ lại đưa tôi đến trại tạm giam. Đến đây, bác sĩ bắt mạch cho tôi và nói: “Mạch này chạy hơi bất thường”. Bọn họ bảo tôi ra ngoài đợi, lúc này, tôi lại nảy sinh tâm hoan hỷ. Trên xe, tôi vừa cười vừa nói chuyện với tài xế cảnh sát.
Cảnh sát quay lại và nói rằng cần khám sức khỏe cho tôi lại lần nữa. Tôi vừa nghe liền biết bản thân đã phạm sai lầm, tôi lập tức tu bỏ nhân tâm, tiến nhập vào trạng thái học thuộc Pháp. Đến bệnh viện, kết quả kiểm tra cho thấy nhịp tim của tôi là 160 nhịp/phút. Bọn họ vừa cố gắng trấn an tôi, vừa dùng tay nhẹ nhàng vuốt ngực tôi là nói: “Đừng hoảng sợ, chúng tôi không phải đến để đưa anh đến trại tạm giam, mà đến để khám bệnh cho anh. Anh đói không? Chúng tôi đưa cho anh một củ khoai nóng để ăn nhé”. Cuối cùng, bọn họ cũng không chịu bỏ cuộc, nên lại đưa tôi đến bệnh viện để kiểm tra một lần nữa. Kết quả, nhịp tim vẫn là 160 nhịp/phút, lần này, họ hoàn toàn sững sờ. Một cảnh sát nói: “Hôm nay thật là xui xẻo, vốn dĩ muốn đẩy anh ta vào trong đó để chúng ta có thể thoải mái vui chơi vài ngày. Lần này thì hỏng bét hết rồi”. Một viên cảnh sát nói: “Hay cứ cho anh ta vào trại tạm giam đi”. Một vị cảnh sát cấp cao lại nói: “Trại tạm giam cũng không muốn nhận anh ta”.
Khi đến trại tạm giam, sở trưởng cũng nói rằng: “Chúng tôi cũng không cần anh ta”. Cuối cùng, họ đành phải đưa tôi về nhà. Sau khi về nhà, sức khỏe của tôi hoàn toàn bình thường. Tôi biết đây là Sư phụ từ bi đã thời thời khắc khắc bảo hộ đệ tử, liên tục diễn hóa giả tướng nghiệp bệnh cho tôi, không để tà ác đạt được âm mưu bức hại. Trong quá trình này, tôi luôn thầm nói trong tâm: “Sư phụ nói mới được tính, Sư phụ nói mới được tính…”.
3. Thăng hoa trong quá trình học thuộc Pháp
Sâu thẳm trong tôi biết rằng, Đại Pháp chính là gốc rễ sinh mệnh của tôi. Pháp duyên vạn cổ chỉ có một lần này thôi. Mỗi ngày, trừ những lúc hoàn thành các việc lặt vặt trong cuộc sống, tất cả thời gian còn lại, tôi đều dùng vào việc học Pháp và tu luyện.
Sau này, tôi nảy ra niệm đầu muốn học thuộc Pháp. Tôi muốn ghi nhớ Pháp trong tâm và được dung hòa trong Pháp. Đối với tôi mà nói, học thuộc Pháp là một việc khó khăn và đòi hỏi sự tỉ mỉ. Lúc mới bắt đầu, tôi học thuộc một cách máy móc, thuộc phần đầu lại quên phần sau, thuộc phần sau lại quên mất phần đầu. Có lúc đang học thuộc Pháp, toàn bộ đầu tôi như bị thứ gì đó dày cộp bao bọc lấy, nó siết chặt đầu tôi, khiến đầu tôi vừa đau nhức, vừa sưng tấy. Tôi cảm thấy chóng mặt, có một cảm giác khó chịu không nói thành lời. Sau này, mỗi khi học thuộc Pháp tôi đều có trạng thái như vậy, một câu Pháp cũng không tiến nhập nổi vào đầu. Tôi biết rằng, đây là thứ xấu ở phía sau đang không muốn tôi đắc Pháp. Trạng thái này kéo dài trong thời gian rất dài, tôi thậm chí còn muốn bỏ cuộc giữa chừng.
Trải qua một thời gian tạm ngừng việc học thuộc Pháp, sau khi học kinh văn “Giảng Pháp cho các phụ đạo viên Pháp Luân Đại Pháp Trường Xuân”, đến đoạn Sư phụ giảng về phong trào học thuộc Pháp của các đồng tu ở Trường Xuân, tôi đã lấy lại dũng khí, âm thầm hạ quyết tâm, dù khó khăn đến đâu thì tôi cũng phải kiên trì tiếp tục, sau đó, tôi lại bắt đầu học thuộc Pháp. Sau này khi tôi giao lưu cùng các đồng tu, và đọc nhiều bài viết chia sẻ về học thuộc Pháp đăng trên Minh Huệ Net, tôi cũng thử áp dụng một số cách học thuộc Pháp, dựa trên tình huống của bản thân, tôi dần dần cũng rút ra một số kinh nghiệm. Mặc dù chậm, nhưng lại rất hiệu quả.
Cứ như vậy, ngày qua ngày, năm qua năm, cùng với việc bản thân không ngừng học Pháp và học thuộc Pháp một cách thâm sâu, đầu não của tôi đã có được sự thanh lý, thân tâm được tịnh hóa, tâm tính có sự thăng hoa, Pháp lý cũng liên tục hiển lộ, quả là kỳ diệu vô cùng. Mỗi chữ trong sách cũng thường xuyên tỏa ra ánh sáng vàng kim.
4. Phật quang phổ chiếu gia đình tôi
Vào năm thứ hai của trung học, tôi bị mắc một căn bệnh lạ liên quan đến đầu. Cả ngày cứ mơ mơ màng màng, đầu óc u mê hỗn loạn. Đầu tôi lúc nào cũng như bị bao phủ bởi một tấm vải lớn vô hình, toàn bộ não bộ cảm giác như đang đeo một chiếc vòng kim cô bó chặt, vô cùng khó chịu. Hơn chục năm trời ròng rã, tôi khi khắp nơi để tìm cách điều trị, áp dụng biết bao nhiêu phương pháp trị liệu cũng không thể chữa khỏi. Sau khi tu luyện Đại Pháp, Sư phụ từ bi vĩ đại đã giải cứu tôi thoát khỏi khổ nạn, ban cho tôi một cuộc đời mới, từ đó trở đi, tôi được giải thoát khỏi sự giày vò của bệnh tật. Chứng kiến sự thay đổi này, người nhà của tôi cũng lần lượt bước vào tu luyện Đại Pháp.
Bố tôi tính tình nóng nảy, rất dễ nổi nóng. Nếu nói điều gì không hợp ý của ông, ông liền nổi cơn thịnh nộ. Có năm ông bị tắc nghẽn mạch máu não, huyết áp cao, đau răng phát triển thành đau dây thần kinh tam thoa (dây thần kinh số V), đau đến mức chết đi sống lại. Một ngày nọ, tôi nhìn thấy bộ dạng khó chịu của bố tôi, tôi đã nhân cơ hội đó nói với ông rằng: “Bây giờ chỉ có Sư phụ Đại Pháp mới cứu được mạng của bố. Bố hãy nhanh chóng niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’”. Bố tôi liền đồng ý, sau đó ông niệm liên tục và chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, bố tôi phấn khởi nói với tôi rằng: “Bố khỏi rồi, răng và dây thần kinh số V không còn đau nữa, bố còn có thể đi bộ được, huyết áp cũng không cao nữa”. Từ đó trở đi, ngày nào bố tôi cũng nghe băng ghi âm các bài giảng Pháp của Sư phụ. Thi thoảng, bố tôi lại nói với tôi với vẻ ngạc nhiên: “Thật là quá thần kỳ, niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’ là bệnh sẽ khỏi, nghe Sư phụ giảng Pháp thì không còn mắc bệnh nữa”.
Mẹ tôi cũng nhiều bệnh tật quấn thân như bệnh trĩ, viêm khớp, tay và mặt sưng tấy, chướng bụng, bị viêm dạ dày lâu năm. Nhưng tất cả đều được chữa khỏi nhờ tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, mẹ tôi còn có thể đọc sách Đại Pháp. Có lần cháu trai thấy mẹ tôi đọc sách, cháu ngạc nhiên thốt lên: “Thật thần kỳ, thật thần kỳ, không ngờ bà có thể đọc được sách Đại Pháp”.
Cháu gái nhỏ của tôi mới hai, ba tuổi. Mặc dù vẫn chưa đi học mẫu giáo, nhưng cháu đã có thể học thuộc hết cuốn “Hồng Ngâm” và “Hồng Ngâm II”, một chữ cũng không sai, thật là quá thần kỳ.
Em rể của tôi mắc bệnh phổi, ho ra máu, rồi nặng đến mức ho ra cả xô máu. Lúc đó vì không biết mức độ nghiêm trọng của bệnh tình, nên cậu ấy đã đến tiệm thuốc ở làng. Bác sĩ bắt mạch và nói: “Bệnh tình của anh rất nghiêm trọng, hãy nhanh chóng đi bệnh viện lớn đi, đừng chậm trễ”. Khi đến bệnh viện kiểm tra, kết quả cậu ấy bị ung thư phổi giai đoạn cuối, một lá phổi đã bị hư nát hoàn toàn, chỉ còn lại một lá phổi thôi. Sau khi nghe tin, cả gia đình ai nấy đều suy sụp và bàng hoàng. Sau đó, cậu ấy đến một bệnh viện ung thư phổi nổi tiếng trong nước để kiểm tra lại. Bác sĩ xem xong bệnh tình và kê thuốc, sau đó bảo cậu ấy hãy về nhà, ý là đành phải về nhà chờ chết mà thôi.
Trước đây, khi tôi kể cho em rể nghe những câu chuyện về tác dụng thần kỳ của Đại Pháp trong việc trừ bệnh khỏe thân, nhưng cậu ấy vẫn có chút hoài nghi và nói rằng: “Em không có thì giờ để luyện”. Trong tình huống tuyệt vọng, em gái tôi nói với cậu ấy rằng: “Hiện tại cách duy nhất là anh nên học Pháp Luân Công với anh trai của em đi, còn nước còn tát”. Em rể tôi đã đồng ý và bắt đầu học Pháp Luân Công với tôi. Rất nhanh sau đó, cậu ấy đã hồi phục sức khỏe.
Em rể tôi thường nói với bạn bè đồng nghiệp rằng: “Là Sư phụ đã cứu tôi, là Sư phụ đã ban cho tôi sinh mệnh thứ hai”. Bác sĩ trong làng cũng nói với cậu ấy rằng: “Bệnh của cậu được chữa khỏi là nhờ Pháp Luân Công đó”. Câu chuyện về một người đang cận kề với cái chết nhưng thông qua việc tu luyện Pháp Luân Công đã nhanh chóng hồi phục sức khỏe, ngay lập tức đã gây ra chấn động khắp làng.
Con xin cảm tạ sự bảo hộ của Sư phụ từ bi vĩ đại, giúp con bước đi vững chắc cho đến hôm nay. Cảm ơn sự ủng hộ và khích lệ to lớn của các đồng tu.
Nếu có điều gì không ở trong Pháp, mong các đồng tu chỉ chính.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản dịch tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/18/505371.html



