Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Hắc Long Giang

[MINH HUỆ 19-03-2026] Tôi may mắn tu luyện trong Đại Pháp đã được 31 năm, được đắm mình trong Phật quang và từ bi khổ độ của Sư tôn. Tôi học Pháp, tu tâm, hướng nội tìm vô điều kiện, không ngừng tu bỏ chấp trước và dục vọng của con người, đồng thời luôn ghi nhớ trợ Sư chính Pháp, cứu thêm nhiều người. Dưới đây là tình huống và thể hội trong tu luyện của tôi.

1. Giảng chân tướng cứu người trong khi bị bức hại

Ngày 20 tháng 7 năm 1999, tà Đảng Trung Cộng điên cuồng đàn áp Pháp Luân Công, có thể nói là phô thiên cái địa. Tháng 12 năm 2000, sau khi chuẩn bị kỹ càng mọi thứ, tôi muốn lên Bắc Kinh chứng thực Pháp. Có hai nam đồng tu trẻ ở điểm luyện công đã đồng ý đồng hành cùng tôi trên suốt chặng đường. Dưới sự bảo hộ của Sư phụ từ bi vĩ đại, tôi không ngừng học thuộc Pháp trong tâm, buông bỏ chấp trước, buông bỏ sinh tử. Tôi đã dùng lý trí và trí huệ mà Đại Pháp ban cho, trải qua nhiều lần bị tra hỏi và khám xét ở điểm dừng xe buýt, trên xe buýt, ở các trạm kiểm soát, ga tàu, trên tàu nhưng đều hữu kinh vô hiểm, trải qua mấy phen trắc trở mới đến được Bắc Kinh, tôi cảm nhận được sâu sắc thế nào là “tốt xấu xuất tự một niệm”, thời khắc bảo trì chính niệm của đệ tử Đại Pháp, Sư phụ luôn ở bên cạnh tôi.

Hôm đó cảnh sát có ở khắp nơi trên Quảng trường Thiên An Môn, cứ ba bước lại có một trạm gác, năm bước lại có một chốt canh. Chúng tôi dùng trí huệ mà Đại Pháp ban cho đệ tử, ăn mặc như người bình thường, vừa nhìn thì chính là một bà cụ lịch sự có văn hóa, dẫn theo hai cháu trai ở quê chưa từng được lên thành phố đến Bắc Kinh, muốn chụp ảnh kỷ niệm. Đến Quảng trường Thiên An Môn, chúng tôi bị mấy viên cảnh sát chú ý và bám đuôi theo dõi. Tôi vừa đi vừa tán gẫu chuyện thường ngày trong gia đình với hai người bạn đồng hành, đi tới điểm chụp ảnh, tôi hỏi: “Chụp một bức ảnh hết bao nhiêu tiền? Rẻ chút thôi, chúng tôi đến Bắc Kinh một chuyến không dễ dàng gì, chỉ muốn chụp một bức ảnh.” Tôi liên tục trả giá, cố gắng trả giá rẻ nhất có thể. Năm viên cảnh sát theo dõi xung quanh vẫn luôn bám theo chúng tôi đến ba điểm chụp ảnh, nhìn thấy chúng tôi hỏi giá, trả giá và kỳ kèo đòi người ta lấy rẻ hơn một chút. Dần dần họ buông lơi, không để ý nữa, và đứng đó nói chuyện tán gẫu, không đi theo chúng tôi nữa.

Chúng tôi đi tới địa điểm có thể tự do chụp ảnh, đúng lúc cảnh sát đổi ca gác vào buổi trưa. Tôi vừa nhìn thì thấy thời cơ đã đến, liền nói với hai đồng tu: “Mau lên”, hai đồng tu trẻ mỗi người đứng một bên tôi, tôi nói nhỏ: “Bắt đầu!” Chúng tôi đã giương cao biểu ngữ “Pháp Luân Đại Pháp hảo” trên Quảng trường Thiên An Môn ở Bắc Kinh, dốc hết sức đồng thanh hô vang: “Pháp Luân Đại Pháp hảo!”, “Trả lại sự trong sạch cho Sư phụ chúng tôi”, “Trả lại trong sạch cho Đại Pháp!”.

Ba viên cảnh sát nghe thấy tiếng hô thì điên cuồng lao về phía chúng tôi, tôi nhìn thấy một đồng tu, hai tay bị vặn ra đằng sau, cảnh sát dùng nắm đấm, đấm vào bụng anh ấy một cách hung ác; đồng tu còn lại bị đè xuống đất, bàn chân đi giày da của viên cảnh sát hung hăng đá vào đầu anh ấy hết sức tà ác. Tôi thu tấm biểu ngữ lại cất vào trong túi. Lúc này, một viên cảnh sát một tay giữ chặt tay trái của tôi, tay kia vươn về phía đầu của tôi, muốn túm tóc của tôi. Hai mắt tôi dõi theo tay của anh ta, trong tâm thầm niệm “bóp nghẹt tà ác, bóp nghẹt tà ác…”, cánh tay muốn túm tóc của tôi liền rút lại, và nói một cách hòa nhã: “Bác gái, lên xe thôi.” Lúc này, một chiếc xe cảnh sát đã đậu sẵn ở bên cạnh chúng tôi. Tôi không lên xe cảnh sát, hai viên cảnh sát đã kéo tôi lên xe. Tôi giảng chân tướng cho viên cảnh sát bắt tôi, họ im lặng lắng nghe.

Đến Cục công an, họ đưa tôi vào phòng cục trưởng. Cục trưởng bảo tôi ngồi xuống, lấy ra một tờ giấy, tay cầm chiếc bút chuẩn bị điền thông tin, hỏi tôi: “Tên gì?” Tôi trả lời: “Đệ tử Đại Pháp”, rồi lại hỏi họ tên, tuổi tác, gia đình nơi cư trú, đơn vị công tác của tôi, tiếp theo họ hỏi: “Lên Bắc Kinh để làm gì?” Tôi trả lời: “Chứng thực Pháp!” Họ tiếp cục: “Đã giương biểu ngữ phải không?” Tôi đáp: “Đúng vậy” Họ tiếp tục: “Đã hô khẩu hiệu phải không?” Tôi liền khẳng định: “Hô vang những lời trong tâm tôi!”

Ông ta đặt bút xuống gọi điện thoại, nói: “Có một người ở chỗ mấy người, đến đón đi!” Sau đó ông ta nói với tôi: “Chị nói đi.” Tôi đã giảng chân tướng khoảng một tiếng đồng hồ cho ông ấy. Giảng Pháp Luân Đại Pháp là tốt, đích thân tôi đã nhận được thọ ích; Sư phụ dạy tôi làm người tốt; có hiệu quả kỳ diệu trong việc chữa bệnh khỏe thân, tôi không còn bệnh tật, toàn thân cảm thấy nhẹ nhàng, làm việc hăng say không biết mệt. Sau khi tu luyện gia đình trở lên hòa thuận; tôi luôn hiếu kính bố mẹ chồng; thành tích trong công việc luôn xuất sắc, lúc nào cũng vui vẻ giúp người khác, không tính toán được mất của cá nhân… giảng một mạch cho đến lúc có người ở văn phòng đại diện của địa phương tôi ở Bắc Kinh đến đón tôi. Cục trưởng cười ha ha và nói: “Lần này chị đến không vô ích, điều cần nói cũng đã nói rồi, Pháp Luân Công là tốt, chị về nhà rồi tiếp tục luyện!”

Nhân viên văn phòng đại diện ở Bắc Kinh lái xe đi, trên đường đi tôi giảng chân tướng cho anh ấy. Đến khách sạn, tôi lại giảng rất nhiều chân tướng cho nhân viên phục vụ của khách sạn và năm người khác ở văn phòng đại diện của địa phương tôi ở Bắc Kinh, để họ đều biết đến vẻ đẹp và sự siêu thường của Pháp Luân Đại Pháp và biết đến lòng từ bi vĩ đại của Sư tôn; tu luyện Pháp Luân Đại Pháp có hiệu quả kỳ diệu đối với việc trừ bệnh khỏe thân, khiến cho đạo đức thăng hoa, trở thành người tốt ở đâu làm gì đều nghĩ đến người khác; tôi còn kể kỳ tích xuất hiện trong quá trình tu luyện của tôi và bảo họ hãy ghi nhớ kỹ: “Pháp Luân Đại Pháp hảo”.

Họ đều rất vui vẻ và biết tôi đã chứng thực Pháp, người chủ nhiệm đó còn nói: “Tôi khâm phục lòng dũng cảm và sự chân thành đối với Sư phụ mình của chị, Pháp Luân Công thật xuất sắc! Sư phụ chị có một đệ tử như chị, nhất định sẽ rất vui mừng, hãy về nhà và luyện cho tốt nhé”.

Một anh chàng họ Vương trẻ tuổi làm ở văn phòng đại diện ở Bắc Kinh, tay ôm má, răng đau đến mức cứ đi đi lại lại, anh ta lấy ra 100 tệ nhờ người khác mua thuốc cho mình nhưng vẫn chưa thấy mua mang về. Tôi hỏi anh ấy: “Sao răng của cậu lại đau vậy? Có phải cậu đã mắng chửi đệ tử Đại Pháp không?” Cậu ấy nói: “Tôi đã mắng chửi và còn đánh nữa”. Tôi giảng về thiên lý thiện ác hữu báo cho cậu ấy nghe, đệ tử Đại Pháp tu luyện là tín ngưỡng của họ, làm người tốt không có gì sai, Pháp Luân Đại Pháp là Đại Pháp của vũ trụ, toàn thế giới đều biết đến Chân-Thiện-Nhẫn, chỉ có ở Trung Quốc mới bị đàn áp. Cậu đừng có không biết phân biệt thiện ác, răng của cậu đau có thể là đang chịu ác báo. Cậu ấy hỏi tôi phải làm sao? Tôi bảo cậu ấy hãy hướng đến Sư phụ của tôi mà nhận sai lầm, và thành tâm niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo”, xem thử như thế nào. Cậu ấy đã làm theo, một lát sau chiếc răng không còn đau nữa. Cậu ấy nói: “Tôi sẽ không đánh đệ tử Đại Pháp nữa, hết thời hạn làm ở đây tôi sẽ về nhà, và cũng sẽ không đến đây nữa”.

Có một nhân viên phục vụ họ Tần của khách sạn, đã được tôi giảng chân tướng cho rất nhiều, khi nhìn thấy tôi luyện công, anh ấy nói: “Pháp Luân Đại Pháp quá tốt, về nhà tôi cũng luyện!”

2. Làm ra các tờ dán, biểu ngữ, và tài liệu chân tướng cứu người

Nhóm học Pháp nhỏ của chúng tôi, buổi sáng học Pháp, buổi chiều làm các tờ dán và biểu ngữ, buổi tối đi ra ngoài dán, treo lên để cứu người. Khi mới bắt đầu, những tư liệu Đại Pháp cứu người đều là viết bằng tay, sau đó dùng khuôn mẫu, rồi phát triển đến dùng máy tính, máy in để sản xuất các loại tạp chí định kỳ, báo và tờ dán của Minh Huệ Net đưa ra v.v. Sau này, tôi lại đi giảng chân tướng trực diện cứu người, khuyên tam thoái càng thuận tiện hơn, trực tiếp hơn và mang lại hiệu quả tốt hơn.

Tháng 5 năm 2008, có hai vị đồng tu đến, hỏi tôi có muốn học sử dụng máy tính không? Mặc dù nhà tôi không có máy tính, kinh tế cũng không dư dả, thế nhưng tôi rất muốn học. Tôi dự định sẽ học cùng với một nữ đồng tu ở tầng dưới. Tôi chưa từng nhìn thấy máy tính, bắt đầu học từ con số không, vừa học vừa ghi chép, luyện tập lặp đi lặp lại. Tôi học rất nhanh, mới được dạy hai lần, tôi đã có thể lên mạng và tải tài liệu xuống. Trong giấc mơ Sư phụ khích lệ chúng tôi: Hai chúng tôi đều nhận được một chậu hoa sen màu phớt hồng đang nở rộ, đây là sự bạn tặng của Sư tôn. Tôi rất vui mừng. Sau này, tôi đã tiết kiệm tiền mua máy tính và máy in.

Kể từ đó, Minh Huệ Net trở thành nhà của tôi. Sư tôn mọi thời khắc đều đang bảo hộ Minh Huệ Net, hầu như ngày nào tôi cũng lên mạng. Hiện tại mỗi tuần tôi lên ít nhất là ba, bốn lần, cái gọi là ‘phong tỏa Internet’ căn bản là vô hiệu lực đối với tôi. Những năm trước, các đồng tu mà tôi tiếp xúc đã nhiều lần mang đến hàng trăm danh sách tam thoái và mấy chục bài giao lưu chia sẻ, còn có các đồng tu ở Bắc Kinh, ở Hải Nam, ở Nam Hàn (Hàn Quốc) gửi đến danh sách tam thoái và các bài chia sẻ. Tôi đã chia thành số lượng nhỏ và gửi nhiều lần, tất cả đều được gửi cho Minh Huệ Net một cách an toàn (vì lý do an toàn nên hiện tại tôi không làm việc này từ xa nữa). Hàng tuần tôi đều làm ra các loại tài liệu Đại Pháp như tuần san Minh Huệ, báo giấy v.v., cung cấp cho các đồng tu trong nhóm nhỏ của chúng tôi để đi phát và cứu con người thế gian. Tôi đã kiên trì suốt như vậy cho đến thời điểm hiện tại cũng đã được gần được 17 năm rồi.

Một hôm vào buổi chiều đầu tháng 5 năm 2007, tôi và ba đồng tu nữ đang viết biểu ngữ “Pháp Luân Đại Pháp hảo”, đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập, đồng thời có tiếng hô lớn: “Mở cửa! Mở cửa!” Tôi nhón chân nhẹ nhàng nhìn qua mắt kính cửa thì thấy hai viên cảnh sát một nam, một nữ. Tôi quay lại nói nhỏ với các đồng tu: Là cảnh sát, tôi lập trưởng ra hiệu cho mọi người phát chính niệm, bảo mọi người nhẹ nhàng thu dọn đồ đạc. Tôi lại vào nhà vệ sinh xả bồn cầu, và hỏi lớn: “Ai vậy?” Viên cảnh sát khu vực vừa trả lời vừa bảo tôi mở cửa.

Trước khi mở cửa tôi đã phát ra một niệm: “Giải thể tà ác đằng sau các bạn!” Họ vừa mới bước qua ngưỡng cửa, tôi nghĩ trong tâm “Các ngươi hãy đứng đó, không được động!” Họ liền đứng im. Viên cảnh sát khu vực lấy ra một tấm ảnh bảo tôi xem, và nói: “Chị nhìn thử xem có nhận ra người này không?” Tôi vừa nhìn thì nhận ra một đồng tu nữ mới đến đây mấy hôm trước đã bị bắt. Tôi trấn tĩnh lại và nói: “Không quen biết”. Viên cảnh sát khu vực đạo đức giả nói: “Chị thử nhìn kỹ xem, nếu là người của chỗ chúng ta, tôi sẽ đi đón chị ấy về” Tôi lại nhìn kỹ lại, và cố tình nói: “Đây chẳng phải cảnh sát sao” (trong bức ảnh có một viên cảnh sát chụp cùng). Viên cảnh sát khu vực lại nói: “Hãy nhìn người phụ nữ này” Tôi lại thử nhìn, và nói một cách khẳng định: “Không quen!” Viên cảnh sát khu vực lập tức đổi sắc mặt: “Chị không quen, trong túi của cô ấy tại sao có tên và địa chỉ của chị?” Lúc này Sư tôn cấp cho tôi trí huệ, làm tôi nhớ lại tình hình trạm phụ đạo Pháp Luân Đại Pháp ở địa phương tôi đã thu thập tình huống tu luyện của đệ tử Đại Pháp, biên soạn thành hai cuốn sách, trong đó có một cuốn sách nói về chữa bệnh khỏe người có bài chia sẻ thể hội tu luyện của tôi, có ghi rõ họ tên, đơn vị công tác và địa chỉ gia đình thực tế của tôi. Sau khi tôi nói xong, viên cảnh sát khu vực nói: “Cuốn sách này tôi đã xem qua”.

Tiếp đó tôi liền giảng về nội dung mà tôi viết: Trước đây tôi từng là một người mắc bệnh rất nặng, bệnh tim mạch vành, nghẽn mạch máu não, thoát vị đĩa đệm, thoái hóa đốt sống lưng, gai xương, trật khớp, loét dạ dày, biến dạng hành tá tràng, huyết áp thấp v.v, tổng cộng tới 15, 16 loại bệnh. Tu luyện Đại Pháp chưa đầy nửa năm đã khỏe hoàn toàn, đi trên đường toàn thân đều thấy nhẹ nhàng. Không những thân thể trở lên khỏe mạnh mà gia đình cũng hòa thuận. Trên có bố mẹ chồng già yếu, mẹ chồng bị bệnh tâm thần, chạy lung tung khắp nơi, thường xuyên bị lạc, sau này hai mắt bị mù, rồi sau đó lại bị liệt, không thể tự mình sinh hoạt. Dưới còn có ba đứa con và chồng, toàn bộ người trong nhà đều dựa vào một mình tôi hầu hạ, tôi còn đang làm việc tại đơn vị nghiên cứu khoa học, công việc rất bận rộn, yêu cầu cũng rất nghiêm khắc. Ở nhà và đơn vị lúc nào cũng bận rộn luôn tay luôn chân không lúc nào nghỉ. Sau khi tu luyện Đại Pháp, cả ngày luôn cười ha ha, làm việc gì thì trước tiên suy nghĩ cho người khác, không tính toán được mất của cá nhân. Đây đều là những điều Sư phụ tôi dạy tôi, nhờ tu luyện tôi mới có thể làm được như vậy.

Cứ như vậy, tôi khéo léo giảng chân tướng cho họ, tôi nói với họ rằng Pháp Luân Đại Pháp thực sự rất tốt, không giống như những gì nói trên tivi. Sau khi họ nghe xong thì cười ha ha rồi rời đi.

3. Cứu người trong lúc dịch bệnh

Năm 2019, địa phương chúng tôi xuất hiện tình trạng dịch bệnh, tôi nhận thức sâu sắc rằng việc cứu người vô cùng cấp bách. Giai đoạn đó lại đúng lúc chồng tôi phải nhập viện nhiều lần, tôi bèn giảng chân tướng cho những người chăm sóc bệnh nhân ở cùng phòng người bệnh và người nhà đến chăm sóc bệnh nhân, tôi còn giảng chân tướng cho các tài xế taxi.

Từ năm 2020 đến 2021, dịch bệnh bùng phát, những người bị dương tính với Covid-19 ngày càng nhiều, tôi là đệ tử Đại Pháp, tôi không bị dương tính. Các khu dân cư bị phong tỏa, các tòa nhà chung cư cũng bị phong tỏa, có mấy nhà mới chuyển đến, tôi liền giảng chân tướng cặn kẽ cho họ, nói với họ rằng dịch bệnh lần này sẽ ập đến rất dữ dội, hãy thoái xuất khỏi tất cả các tổ chức của ác Đảng bao gồm Đảng, Đoàn, Đội, xóa bỏ ấn thú, thành tâm niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo! Chân-Thiện-Nhẫn hảo”, sẽ được bảo mệnh, bảo bình an. Tôi thường tặng họ các loại tập san có chân tướng Đại Pháp và các tờ báo của Tuần báo Minh Huệ và tờ báo Chúc Bạn Bình An để họ đọc. Khu chung cư của chúng tôi có 12 hộ gia đình thì chỉ có một gia đình nhiễm dương tính.

Ở trên tầng của tôi có một ông cụ sống độc thân đã hơn 90 tuổi, con trai và con gái của ông ấy đều không vào được khu ở nên tôi đã nấu cơm mang đến nhà ông ấy. Ông ấy vô cùng cảm động, hai tay hợp thập và nói: “Cảm ơn đệ tử Đại Pháp, người hàng xóm tốt bụng của tôi.” Tôi nói: “Không cần cảm ơn tôi, là Sư phụ dạy chúng tôi làm như vậy, nếu muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn Sư phụ chúng tôi”. Ông ấy vừa hợp thập vừa khom lưng nói: “Cảm ơn Sư phụ, cảm ơn Sư phụ! Pháp Luân Đại Pháp hảo! Chân Thiện Nhẫn hảo!” Mỗi lần tặng tài liệu Đại Pháp cho ông ấy, ông ấy đều hai tay hợp thập, sau đó dùng hai tay nhận một cách hết sức cung kính, và nói: “Cảm ơn! Cảm ơn!”

Có hai vợ chồng ông bà lão hơn 80 tuổi sống ở tầng dưới nhà tôi, ngày thường hai cô con gái thay phiên nhau lái xe đến chăm sóc cho họ, mua thức ăn, hoa quả và nhu yếu phẩm sinh hoạt hàng ngày. Một hôm, tôi gọi điện thoại thì được biết hai ông bà lão đều bị dương tính với Covid-19, còn đang bị sốt, họ cảm thấy rất khó chịu, không ai nấu cơm cho, cũng không muốn ăn cơm, mỗi người một phòng, đều nằm dài trên giường. Các con đều không vào được, rất lo lắng, chỉ có thể gọi điện thoại an ủi họ một chút. Tôi đã nấu một nồi cháo đậu xanh nhỏ, và xào một đĩa rau mang đến cho họ và bảo họ hãy thành kính niệm nhiều lần “Pháp Luân Đại Pháp hảo! Chân-Thiện-Nhẫn hảo!” Sư phụ sẽ cứu ông bà. Tôi mang cơm canh cho họ, tặng họ hoa quả, bảo họ hãy uống nhiều nước ấm. Ba ngày sau, họ đều khỏe lại, tự mình có thể nấu cơm. Họ rất vui mừng và cảm động, liên tục bày tỏ lòng cảm ân sâu sắc đến Sư phụ Đại Pháp, họ còn kể lại cho các con gái nghe. Hai cô con gái của họ đều là đảng viên, sau khi gỡ bỏ phong tỏa đến thăm cha mẹ, đều đã làm tam thoái, còn nói với tôi: “Từ bản thân chị, chúng tôi đã nhìn thấy được Pháp Luân Đại Pháp là tốt”. Hai ông bà lão này đều là cán bộ đảng viên, đã làm tam thoái từ lâu rồi, họ còn thường xuyên bảo người thân bạn bè và hàng xóm niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo! Chân-Thiện-Nhẫn hảo”.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/19/507899.html