Cứu người trong khi thực tu
Bài viết của Đệ tử Đại Pháp tại Hắc Long Giang, Trung Quốc
[MINH HUỆ 26-03-2026] Tôi đắc Pháp vào năm 1996. Những năm qua tôi tu luyện trong thời kỳ Chính Pháp, thật sự là không lúc nào không thiếu sự bảo hộ từ bi của Sư phụ, thiết thực thể ngộ được rằng mỗi một việc gặp phải trong cuộc sống và công việc của mình đều có thể được Sư phụ tận dụng để an bài cho đệ tử đề cao, thăng hoa. Nhớ lại thời gian trước, những khổ nạn và giãy giụa trong năm tháng bức hại đó giờ đây đã sớm gió thoảng mây bay, lưu lại chỉ có lòng từ bi vô lượng của Sư tôn đối với đệ tử và chúng sinh, cùng với lòng biết ơn vô hạn của đệ tử đối với Sư phụ. Từ trong Pháp tôi biết được sinh mệnh ngày nay đều không hề đơn giản, các đệ tử Đại Pháp đều gánh vác sứ mệnh cứu độ chúng sinh. Đệ tử Đại Pháp chỉ có làm tốt ba việc, cứu nhiều người hơn để báo đáp ơn của Sư phụ.
1. Bước đi trên con đường cứu người
Năm ngoái tôi dùng nửa ngày thời gian để làm thuê, buổi sáng sớm thì luyện công, phát chính niệm xong liền ăn qua loa bữa sáng, trước 7 giờ rưỡi là phải có mặt tại nơi công tác để làm việc. Vào buổi trưa của một ngày tháng 11, sau khi tan làm tôi vẫn như thường lệ vừa đi bộ về nhà vừa giảng chân tướng. Hôm đó không biết vì sao không có một ai đồng ý thực hiện tam thoái, tâm trạng tôi cũng không tốt. Khi nghe các bài giao lưu trên trang Minh Huệ, Sư phụ đã điểm hóa cho tôi: là do trường của bản thân không thuần tịnh, mang theo văn hóa Đảng rất nặng, chấp trước vào cái tôi, chứng thực cái tôi, trong quá trình giảng chân tướng còn chọn lựa người để giảng. Tôi tự hỏi chính mình: Mình có dám buông bỏ cái tôi không? Mình có thể buông bỏ không? Mình có thể giao phó tất cả cho Sư phụ không? Mình có tin bản thân mình có một người Sư phụ không gì không thể không? Vì sao mình phải tự an bài con đường tu luyện cho mình đây? Vì sao không thuận theo tự nhiên mà cứ gắng gượng làm gì? Tôi thầm nói với bản thân nhất định phải buông bỏ cái tôi, xin Sư phụ gia trì cho đệ tử. Tôi được bao dung trong sự từ bi hồng đại, không ngừng tự nhắc nhở bản thân nhất định phải buông bỏ cái tôi.
Sáng ngày hôm sau, tôi mang theo mười mấy cuốn lịch bàn như thường lệ, trên đường đi làm gặp người có duyên thì tặng lịch bàn và giảng chân tướng cho họ. Vì gấp gáp không có nhiều thời gian, nên tôi gần như là chạy chậm suốt dọc đường. Giữa đường gặp hai người phụ nữ khá lớn tuổi, tôi nói: “Chị ơi, tôi tặng chị cuốn lịch bàn này, chị có nhận không? Là lịch giới thiệu và ca ngợi về Chân-Thiện-Nhẫn đấy.” Một người phụ nữ trong đó nói: “Mau tặng cho tôi một cuốn.” Tôi hỏi: “Chị có biết đó là gì không? Năm nào chúng em cũng tặng, chị đã từng nhận chưa?” Chị ấy nói: “Tôi biết chứ, tôi đã tam thoái rồi.” Tôi vội vàng hỏi người phụ nữ còn lại, chị ấy nói chị ấy vẫn chưa tam thoái. Sau khi tôi giảng cho chị ấy vài câu, chị ấy đã hiểu và tán thành, cũng đồng ý làm tam thoái. Hơn nữa người phụ nữ này lại cùng họ với tôi, nên tôi đã đặt cho chị ấy hóa danh là Hảo Vận. Tôi lại tiếp tục đi về phía trước, lại gặp một người đàn ông lớn tuổi, người này là một đảng viên. Ông ấy cũng rất tán đồng với Đại Pháp và đã làm tam thoái. Tôi tặng ông một cuốn lịch bàn. Đoạn đường đi làm mười mấy phút tôi đã giảng chân tướng và khuyên tam thoái được cho hai người.
Trên đường về nhà vào buổi trưa, tôi cũng vừa đi vừa phát lịch bàn vừa giảng chân tướng. Gặp người hữu duyên tôi liền tự nhắc nhở bản thân: Vì chúng sinh, mình phải buông bỏ cái tôi. Cho nên suốt dọc đường tôi giảng chân tướng lại thấy thật thần kỳ. Ngày hôm trước không một ai đồng ý làm tam thoái, thì hôm nay gần như là tôi giảng chân tướng cho người nào thì người ấy đồng ý tam thoái, không phân biệt tuổi tác lớn hay nhỏ, chỉ vài câu nói là tôi có thể khuyên họ thoái được rồi. Hơn nữa sau khi được cứu, người thế gian đó đều biểu hiện rất vui mừng. Ngày hôm nay tôi giảng chân tướng khuyên tam thoái được mười một người. Trong lòng tôi luôn được bao bọc bởi một nguồn năng lượng ấm áp. Tôi biết là Sư phụ đang gia trì cho đệ tử.
Ngày hôm sau, sau khi thanh lý can nhiễu, tôi gặp một người phụ nữ, tôi không mang theo bất kỳ quan niệm nào tiến lên chào đón và nói trực tiếp ngắn gọn: “Chị ơi, chị có biết tam thoái được bình an không? Chị xem mấy năm nay có biết bao tai họa lớn xảy ra! Chị xem vào dịp trước và sau Tết năm ngoái, có biết bao nhiêu người đã mất đi. Chị nghĩ xem, chúng ta lớn đến từng này tuổi đều chưa từng nghe nói đến việc hỏa thiêu ở nhà hỏa táng mà còn phải xếp hàng.” Người phụ nữ này nói: “Cô đừng nói nữa, trận dịch bệnh qua đi, nhà tôi đã mất bốn người. Hiện giờ tôi coi như nguôi ngoai bớt rồi, lúc nói với cô tôi không còn rơi nước mắt, chứ trước đây hễ có ai nhắc đến là tôi không cầm được nước mắt.” Tôi vừa nghe vậy bèn nói: “Chị ơi, chị hãy lắng nghe những điều em nói với chị nhé.” Rồi tôi giảng cho chị ấy rằng: Hiện nay từ trên xuống dưới đều đã hủ bại tột bậc rồi, quan lớn tham lớn, không quan nào không tham ô, đều là vì đạo đức phẩm hạnh của con người không đủ nữa mới có những tai họa lớn đến như vậy. Người chịu khổ chịu tội luôn là người dân thường, chúng ta không tham ô cũng không hủ bại, hãy mau thoái xuất khỏi tất cả các tổ chức của Đảng Cộng sản Trung Quốc, mới có thể thực sự được Thần Phật bảo hộ. Chị ấy lắng nghe và vô cùng đồng ý với những điều đó. Tôi nói: “Chị hãy nói cho em biết tên của những người thân đã khuất trong gia đình chị, họ đã từng gia nhập tổ chức nào của Đảng? Chị hãy mau chóng thay họ thoái ra khỏi các tổ chức đó đi nhé.” Tôi nói tiếp: “Chị biết không, giúp họ làm tam thoái thì họ sẽ được phúc báo, hơn nữa hôm nay chị cũng thật sự rất có phúc đấy, chị gặp được em, được em nói cho biết về việc tam thoái này còn quan trọng hơn bất cứ điều gì.” Chị ấy nói: “Nếu tôi gặp được cô sớm hơn, thì mấy người thân trong nhà tôi có lẽ sẽ không mất mạng rồi.” Lúc đó nước mắt tôi ứa ra dâng quanh trong hốc mắt. Sư phụ từ bi đã để chị ấy gặp được tôi – một đệ tử Đại Pháp, người thân đã khuất của chị ấy mới có thể được cứu. Tôi nghĩ, vì chúng sinh, tôi nhất định phải buông bỏ cái tôi của mình.
Qua tiếp ngày hôm sau nữa, tôi gặp một người đàn ông gần năm mươi tuổi, ăn mặc rất lịch sự. Tôi đi đến chào hỏi và tặng cho ông ấy một cuốn lịch bàn, tôi nói với ông rằng đây là lịch bàn chân tướng Đại Pháp. Tôi nói: “Anh nghĩ xem, tất cả những người tốt đều nên được lưu lại, đều nên được cứu, Đại Pháp không phải chỉ có ở Trung Quốc, Sư phụ của chúng tôi truyền Pháp trên toàn thế giới, đã có hơn một trăm quốc gia đang học Đại Pháp đấy.” Ông lắng nghe và đã hiểu rõ. Những tài liệu chân tướng tôi tặng ông đều nhận hết, hơn nữa ông vừa đi vừa hô lớn: “Pháp Luân Đại Pháp hảo! Pháp Luân Đại Pháp hảo!” Tôi thật sự vui mừng thay cho chúng sinh này. Đi không xa thì tôi gặp một đồng tu, chúng tôi cùng nhau đi về phía trước, gặp hai người phụ nữ, tôi đưa tặng lịch bàn chân tướng, đồng tu hỏi họ: “Các chị đã từng nghe nói về tam thoái chưa?” Họ nói chưa từng nghe. Đồng tu bảo tôi mau giảng cho họ. Tôi bước tới nói với hai người phụ nữ rằng: “Các chị đừng vội đi, nhất định phải nghe để biết rõ, chỉ cần hai phút là được cứu rồi, ngày nay nhiều tai họa lớn như thế, nhất định phải nghe nhé!” Hai người họ nghe và đều rất tán đồng, thuận lợi thoái xuất khỏi các tổ chức của tà đảng. Từ tận đáy lòng tôi thật sự vui mừng cho họ.
2. Tiếng cười bên bàn ăn
Qua năm mới, tôi đổi một công việc khác, tôi nhận công việc nấu ăn cho hai ông bà cụ. Bởi vì trên thông tin tuyển dụng viết rằng: Hai ông bà đã hơn tám mươi tuổi, sức khỏe rất khỏe mạnh, cần nấu một bữa cơm trưa cộng thêm dọn dẹp vệ sinh, giặt quần áo. Tôi đến xem thử thì thấy bác trai 96 tuổi, bác gái 87 tuổi, đều là người về hưu trong hệ thống tà đảng, sức khỏe đều không tốt lắm. Bác trai phải vịn vào xe đẩy đi lại trong nhà, bác gái chân cũng không được tốt, đi lại rất tốn sức, nhưng đầu óc đều đặc biệt minh mẫn. Hai bác vừa nhìn thấy tôi hơn sáu mươi tuổi mà sức khỏe và trạng thái tinh thần đều rất tốt, lại độc thân, không nuôi thú cưng, cũng không có sở thích không lành mạnh nào, bèn cảm thấy rất hài lòng. Ngày hôm sau tôi bắt đầu làm việc.
Khi trò chuyện với bác gái, tôi đã nói với bác: “Cháu là người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, vì kiên trì tín ngưỡng của mình mà cháu bị ép buộc ly hôn với chồng đã hơn hai mươi năm rồi, bởi vì anh ấy không chịu nổi sự quấy nhiễu của cảnh sát, muốn sống những ngày tháng bình yên, không muốn phải lo sợ hãi hùng nữa.” Tôi nói tiếp: “Bác thương lượng với bác trai một chút xem nhận cháu làm công việc này có thích hợp không? Nếu các bác không thể tiếp nhận thì cũng không sao cả, bác cứ bảo cháu một tiếng qua điện thoại, ngày mai cháu sẽ không qua nữa. Hai bác thương lượng với nhau xem sao nhé.” Sau khi tôi về nhà không bao lâu, thì bác trai gọi điện thoại đến nói: “Chúng tôi thuê người và việc cô nói không xảy ra xung đột gì cả, ngày mai cô cứ đến làm như thường lệ nhé.” Tôi rất vui mừng vì họ đã lựa chọn sự lương thiện, đón nhận đệ tử Đại Pháp, sinh mệnh của họ đã có hy vọng.
Bác gái là một người thích sạch sẽ và có cá tính, bà đã chuyển máy giặt tự động thành bán tự động để sử dụng, bà cảm thấy giặt như vậy quần áo mới sạch. Vậy thì tôi cứ thuận theo ý của người già mà làm thôi, trước tiên dùng tay vò qua những quần áo cần giặt một lượt, sau đó cứ cho hai cái áo quần vào máy giặt để giặt. Tức là cho vào máy giặt hai cái áo quần để giặt, giặt xong lấy ra rồi lại cho hai cái vào giặt tiếp, lấy ra rồi lại cho vào hai cái giặt, cứ từng lượt giặt như vậy, cuối cùng cảm thấy giặt sạch rồi mới bỏ chung tất cả vào, rồi lại xả nước giặt lại một lần nữa. Người tu luyện gặp phải chuyện gì cũng không phải là ngẫu nhiên, nhất định là đang tống khứ cái tâm gì đó của tôi, vì tính tôi nóng nảy nên đó chính là đang lợi dụng bà để tu cái tâm nóng nảy, tâm sợ phiền phức của tôi.
Tôi không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội tu tâm nào cả. Răng mới làm của bác gái mang không vừa, cách mấy ngày bác lại phải đến bệnh viện sửa răng một lần, tôi đều phải đi cùng bà. Có lúc còn phải giúp bác trai mua thuốc và mua sắm nhu yếu phẩm. Có một lần bác trai bảo tôi đi mua giúp khoai tây, giữa đường lại gọi điện thoại bảo tôi đi mua thuốc, hơn nữa còn phải mua đúng theo chỗ ông chỉ định, mà khoảng cách giữa hai nơi rất xa. Vốn dĩ tôi muốn tìm một công việc có thời gian ngắn, vì tôi vẫn còn có những việc bản thân muốn làm. Không ngờ tan làm rồi, có đôi khi còn phải giúp ông mua cái này cái nọ, chiếm dụng thời gian của bản thân, trong lòng tôi có chút không tình nguyện. Nhưng có lúc tôi cũng nghĩ nếu đây là cha mẹ của mình thì mình sẽ làm thế nào? Tôi nghĩ gia đình này rất có thể có duyên phận rất lớn với tôi, cũng là sinh mệnh nên được cứu. Nghĩ đến những điều này, chỉ cần bác gái nói trong nhà thiếu cái này hết cái kia, tôi đều có thể mua về giúp bà, tuy rằng không nằm trong phạm vi công việc của tôi, tôi cũng có thể vui vẻ mua về giúp bà.
Có một lần tôi giúp bác trai mua một loại thuốc, phải đi qua bảy tiệm thuốc mới mua được loại thuốc ông cần. Hai người họ cứ nhất quyết đòi trả tiền xe taxi cho tôi, tôi từ chối nói không cần phải trả cho tôi. Bác gái nói: “Chúng tôi đi ra ngoài cũng phải đi xe taxi, mà đi xe taxi cũng chưa chắc đã mua được, đi nhiều tiệm thuốc như thế này thì đi xe taxi phải tốn rất nhiều tiền, kiểu gì cô cũng phải nhận tiền xe taxi, cũng không thể để cô chạy không công được.” Tôi nói: “Sư phụ dạy chúng cháu làm việc gì cũng phải nghĩ cho người khác trước. Nếu cháu không tu luyện Pháp Luân Đại Pháp thì cháu có thể lấy tiền xe taxi của bác, nhưng cháu tu Đại Pháp rồi cháu không thể nói dối, cháu đi xe buýt mà.” Cuối cùng tôi chỉ nhận tiền vé xe buýt của bà. Bác gái nói: “Người bảo mẫu chúng tôi thuê trước đó tuy rằng mới hơn năm mươi tuổi, thế nhưng sức khỏe chẳng tốt chút nào. Mua thức ăn quá bốn cân là xách không nổi, đều phải đi xe taxi về, đi xe taxi còn bị say xe cô bảo phải làm sao đây. Ngày nào cũng luôn miệng than mệt.. mệt.. mệt, cô ấy hễ nói mệt là tôi cũng mệt theo.” Tôi liền cười và nói: “Bác ơi, bác xem sức khỏe của cháu tốt thế này, nếu cháu không tu luyện Pháp Luân Đại Pháp thì cháu với cô ấy cũng chẳng khác gì nhau. Vì trước đây cháu vốn là một thân đầy bệnh.” Nói đến trạng thái xã hội hiện nay, họ cũng thừa nhận là không tốt, nhưng hễ nói tà đảng không tốt là họ lại không muốn nghe. Tôi chuyển niệm nghĩ: Cứ từ từ vậy, mình làm cho tốt, tu cho tốt, biết đâu có một ngày họ sẽ chuyển biến quan niệm.
Một ngày nọ, tim của bác gái bị hụt nhịp, phải đến bệnh viện tỉnh thành để nằm viện. Nhân việc lần này tôi đã nói rất nhiều chân tướng với bác trai, ông cũng đồng ý thoái xuất khỏi các tổ chức của tà đảng, và nhận một tấm thẻ bình an. Hai người con trai của bác trai buổi trưa cùng đến ăn cơm, tôi đã nấu cho họ bốn món ăn. Lúc ăn cơm họ muốn rót rượu cho tôi, tôi nói không được, tuyệt đối không được, tôi nói với họ là tôi có tín ngưỡng. Tôi liền bắt đầu giảng chân tướng cho họ, đều là những sinh mệnh rất lương thiện, vừa nghe liền hiểu ngay. Người anh lớn đã hơn bảy mươi tuổi nói: “Nghe nói cô còn làm cho bố tôi một cái yếm ăn, là biết cô rất lương thiện.” Tôi nói: “Nếu bố tôi còn sống thì lớn hơn bác trai đây một tuổi đấy.” Tôi có thể nhìn thấy hình bóng của bố tôi từ trên người bác trai với các đặc điểm: ít nói, lương thiện, thấu hiểu lòng người, không bao giờ muốn gây phiền hà cho người khác. Cuối cùng người anh lớn cầm ly rượu lên nói: “Nào, làm chứng cho chúng tôi nhé, tất cả chúng tôi đều thoái xuất khỏi tổ chức tà đảng.” Tôi nâng bát cơm đưa lên, mọi người đều cười to vui vẻ, cả ba đảng viên có mặt tại đó đều đã thoái xuất khỏi tổ chức tà đảng.
Đệ tử Đại Pháp là những sinh mệnh may mắn, chỉ có làm tốt ba việc để báo đáp lòng từ bi và cứu độ vô lượng của Sư tôn. Tôi ngoài sáu mươi tuổi với một thân khỏe mạnh nhẹ nhàng, mỗi ngày đều được tắm mình trong Đại Pháp, đối với ý nghĩa của sinh mệnh đã có một nhận thức hoàn toàn mới, là sinh mệnh mà toàn vũ trụ đều ngưỡng mộ. Con xin khấu bái ân Sư!
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/26/505962.html



