Trải nghiệm về việc phủ định sự bức hại trong khi bị giam giữ
Bài viết của học viên Pháp Luân Đại Pháp tại tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc
[MINH HUỆ 07-04-2026] Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào năm 1999, khi ấy tôi 19 tuổi. Tôi chiểu theo Pháp lý Chân-Thiện-Nhẫn của Pháp Luân Đại Pháp để yêu cầu bản thân và nhân sinh quan của tôi đã thay đổi theo hướng tích cực hơn.
Năm 2008, một nhóm cảnh sát đã phi pháp đột nhập vào nhà và bắt tôi tới trại tạm giam. Đêm đó tôi không thể chợp mắt, tôi tự hỏi: “Tại sao mình lại bị bức hại tới nơi này? Mình phải làm gì đây?” Rồi trong trạng thái mơ màng, tôi mơ thấy mình đang ở trước một ngôi nhà phủ đầy bụi và mạng nhện. Đột nhiên một con quái vật hung ác từ trong nhà lao ra, tôi kinh hãi hét lên thất thanh rồi tỉnh giấc. Tiếng hét của tôi đã đánh thức mọi người trong buồng giam.
Sáng hôm sau, một cô gái trẻ cùng buồng giam hỏi tôi: “Đêm qua chị gặp ác mộng à?” Sau khi tôi xác nhận, cô ấy nói cô ấy cũng nằm mơ, trong mơ cô ấy đeo một chiếc vòng tay bị nguyền rủa. Cô ấy hỏi tôi điều đó có nghĩa là gì, nhưng tôi không trả lời, vì tôi biết tất cả chuyện này đều do cựu thế lực an bài. Cựu thế lực và tà linh Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) muốn hãm hại tôi. Tôi nhất định không được để chúng đạt được mục đích.
Tôi phát chính niệm và hướng nội tìm những thiếu sót của bản thân. Tôi quy chính lại từng ý niệm của mình. Tôi nghĩ, dù tôi có tu luyện chưa tốt đi chăng nữa, tôi cũng sẽ không thừa nhận sự bức hại của cựu thế lực, vì chỉ có Sư phụ mới có quyền định đoạt hết thảy. Sư phụ bảo các đệ tử chúng ta làm tốt ba việc, vậy nên dù đang ở trong trại giam, tôi cũng phải làm tốt ba việc, làm như thế thì chẳng phải là tôi cũng đang phủ định an bài của cựu thế lực đó sao? Dù ở đâu, tôi cũng phải chứng thực Pháp và khiến điều xấu biến thành điều tốt. Ngoài việc ăn ngủ ra, tôi dành toàn bộ thời gian trong ngày để học thuộc Pháp và phát chính niệm vào mỗi giờ đúng. Tiếp xúc với ai thì tôi liền giảng chân tướng cho người đó.
Cảnh sát lệnh cho tôi học thuộc nội quy của trại giam, nhưng tôi từ chối. Khi họ hỏi lý do, tôi đáp: “Tôi không phải là phạm nhân, nên tôi sẽ không học thuộc nội quy của trại”. Khi tôi trở về buồng giam, tù nhân trưởng buồng giam cũng yêu cầu tôi phải thuộc nội quy, tôi chỉ mỉm cười và không nói gì. Khi cô ấy nhắc lại việc này một lần nữa, tôi nói: “Tôi không học, vì tôi không hề phạm pháp”.
Một tù nhân phụ trách hung dữ quát tôi: “Nếu cô không học thuộc, tôi sẽ khiến cô sống khổ sống sở. Cô có biết chúng tôi đã tra tấn những học viên khác thế nào không?” Tôi không nói gì, nhưng trong lòng có chút dao động. Tôi sợ bị bức hại và sợ bị thẩm vấn. Tôi nên làm gì bây giờ?
Đêm đó khi nằm trên giường, tôi nghĩ: “Mối quan hệ giữa chúng ta với người thường là quan hệ cứu độ và được cứu độ, chứ không phải là bức hại và bị bức hại. Tuyệt đối không thể để người thường phạm tội với đệ tử Đại Pháp. Ở thế gian này, người tu luyện phải là vai chính, chúng ta có sứ mệnh phải hoàn thành”.
Tôi bắt đầu phát chính niệm để thanh trừ tất cả những nhân tố và sinh mệnh tà ác đang thao túng người thường bức hại đệ tử Đại Pháp. Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy thân thể mình trở nên vô cùng to lớn, vững chãi như một ngọn núi lớn. Tâm trí tôi trở nên tĩnh lặng như nước, chỉ trong chốc lát mọi tà ác đều tan thành tro bụi. Tôi liền cảm tạ Sư phụ vì đã điểm hóa cho tôi. Đêm hôm đó tôi ngủ rất ngon giấc.
Sau đó, không còn ai nhắc đến việc học thuộc nội quy nữa. Nhiều ngày sau, khi có người đề cập đến chuyện đó, tôi nháy mắt với cô ấy và nói: “Hãy nhắm một mắt, mở một mắt“, ngụ ý rằng cô ấy nên bỏ qua chuyện này đi. Cô ấy hiểu ý và mỉm cười. Từ đó về sau không còn ai đề cập tới chuyện này nữa.
Qua trải nghiệm này, tôi hiểu ra rằng cơ điểm của việc phát chính niệm rất quan trọng: “Việc chúng ta không để tà ác thao túng chúng sinh phạm tội với đệ tử Đại Pháp là vì lợi ích của chúng sinh, phù hợp với Lý của vũ trụ khi đó chính niệm có sức mạnh to lớn vô cùng; Phản bức hại là để cứu độ chúng sinh, nếu chúng ta chỉ vì để tránh bị bức hại mà phát chính niệm, thì đó là vị tư, mang theo chấp trước mà phát chính niệm thì cũng không có hiệu quả.
Trong mấy ngày đầu khi mới bị đưa vào trại tạm giam, có người liên tục đến gây áp lực hòng ép tôi phải viết bản cam kết. Một nữ lính canh nói: “Người này người kia đã viết rồi, viết xong thì cô sẽ được thả ra”.
Tôi nói với cô ta: “Người khác có viết hay không thì tôi không rõ, nhưng dù thế nào thì tôi sẽ không bao giờ viết. Sau này đừng nhắc chuyện này với tôi nữa, vì nó cũng không tốt cho cô đâu”. Nghe tôi nói vậy, cô ấy rời đi và không làm phiền tôi nữa. Tôi nghĩ rằng nếu mình không thể kiên định với Đại Pháp, thì mọi thứ khác đều vô nghĩa. Thế nên tôi phải kiên định bước đi từng bước vững chắc và tuyệt đối không được làm tổn hại đến danh dự của Đại Pháp.
Môi trường trong trại giam luôn rất căng thẳng, mọi người sống trong tâm trạng lo lắng và chuyện cãi vã xảy ra như cơm bữa. Tôi rất thấu hiểu cho hoàn cảnh và cái khó của mọi người, tôi tôn trọng từng người và luôn nghĩ cho họ trước, chủ động giúp đỡ mỗi khi họ gặp khó khăn. Mỗi khi được phát trứng hoặc đồ ăn ngon hơn, tôi đều chia sẻ với các tù nhân. Tôi nhanh chóng nhận được sự công nhận và yêu mến của họ. Họ cho tôi đồ ăn vặt, nhưng tôi đều lịch sự từ chối. Ở một nơi đồ ăn thức uống khan hiếm như này, ai cũng phải chật vật để sống qua ngày. Số tiền họ tiêu đều là do gia đình họ tích cóp từ mồ hôi nước mắt gửi vào. Thỉnh thoảng nếu không thể từ chối, tôi sẽ tìm cách khác để đáp lại họ. Tôi cố gắng làm tốt trên mọi phương diện, không thể để người thường có ấn tượng không tốt về mình.
Mối quan hệ giữa người với người đều là nghiệp lực luân báo, nên ở đây cũng sẽ phát sinh mâu thuẫn, đồng thời cũng là cơ hội để tôi đề cao tâm tính. Tôi phải giữ hình tượng của đệ tử Đại Pháp, và ở trong hoàn cảnh như thế này thì tôi càng phải làm tốt hơn nữa, vì điều này liên quan đến việc chúng sinh có thể được cứu độ hay không.
Có một cô gái trẻ thường hay đối đầu với tôi, hơi một chút là mắng tôi xối xả. Mỗi khi điều đó xảy ra, tôi đều thầm nhẩm Pháp của Sư phụ:
“Đối đích thị tha
Thác đích thị ngã
Tranh thậm ma”Tạm dịch
“Cái đúng là họ
Cái sai là mình
Còn tranh gì nữa”(Ai đúng ai sai, Hồng Ngâm 3 ).
Là người tu luyện, sao tôi có thể đi tranh đúng sai với người thường được? Thế nên, mỗi lần như vậy tôi đều mỉm cười và xin lỗi cô ấy; việc gì cô ấy cần thì tôi vẫn giúp đỡ. Thái độ của cô ấy đối với tôi đã dần thay đổi và đã đối xử rất tốt với tôi.
Mọi người đều thấy điều này và khen tôi là người rộng lượng, thiện lương và trọng nghĩa khí. Một người phụ nữ còn nói: “Sau khi ra khỏi đây, tôi nhất định sẽ đọc thật thật kỹ sách của Pháp Luân Đại Pháp. Tôi muốn biết rốt cuộc điều gì khiến chị cừ như vậy”. Tôi hiểu đây chính là sự công nhận của bà ấy với Đại Pháp.
Mọi người hỏi tôi có tuyệt thực không, và tôi trả lời là không. Họ nói: “Đúng vậy, phải ăn thì mới có sức để đối đầu với ĐCSTQ”.
Tôi mỉm cười và nói: “Không phải Pháp Luân Công đối đầu với ĐCSTQ, mà là ĐCSTQ đang bức hại Pháp Luân Công. Các học viên chúng tôi phơi bày cuộc bức hại này để mọi người hiểu rõ sự thật”.
Có người hỏi: “Sao lúc nào chị cũng vui vẻ thế? Chị không lo lắng gì à?” Thiện tâm mà các học viên thể hiện ra đã âm thầm cảm hóa mọi người. Tôi nhận thấy rằng những mâu thuẫn trong phòng giam đã biến mất, không còn những cuộc cãi vã nữa, mọi người đã trở nên ôn hòa hơn.
Khi ở trong ma nạn, điều quan trọng nhất là chúng ta là phải giữ vững từng ý niệm, từng lời nói hành động của bản thân. Tôi chỉ ăn phần thức ăn được phát, không bao giờ mua thêm đồ ăn. Tôi cảm thấy những món ăn ngon có thể làm hao mòn đi ý chí của mình, chịu khổ một chút ngược lại sẽ tốt hơn. Việc nghe hoặc xem những thứ của người thường cũng có thể làm xáo trộn tâm trí của người tu luyện.
Mỗi buổi sáng ở trong trại giam mọi người đều phải nghe một tù nhân nào đó đọc to những nội dung trong sách này sách kia; tối đến, trại giam sẽ mở ti vi chiếu những tin tức tuyên truyền dối trá và phim truyền hình chứa đầy những yếu tố bạo lực và khiêu dâm. Mỗi lúc như vậy, tôi liền nghĩ rằng tai tôi đang bị bịt kín, tôi không nghe thấy những thứ đó. Thay vì xem và nghe ti vi, tôi học thuộc Pháp, quan sát từng ý nghĩ từng niệm của mình, không ngừng quy chính bản thân, để tôi luôn có thể luôn đắm mình trong Pháp. Sau khi làm như vậy một thời gian, tôi thấy tâm trí mình ngày càng trở nên thanh tỉnh hơn. Ngoài Pháp ra, không có gì có thể lọt vào tai hay tâm tôi cả.
Cảnh sát thẩm vấn và hỏi tôi có quen biết học viên này học viên kia hay không. Tôi nói: “Đệ tử Đại Pháp đều là những người thiện lương và không gây rắc rối cho ai hết. Các anh không phải hỏi làm gì”. Cậu ấy đóng cuốn sổ tay lại và nhìn tôi với ánh mắt kính trọng.
Cậu ấy nói: “Sau này các chị đừng đưa đĩa CD cho chúng tôi nữa. Mọi người thậm chí còn không có thiết bị để mở đĩa đâu. Hay là chị đưa cho chúng tôi điện thoại di động đi!”
Tôi đáp: “Điện thoại thì đắt quá. Hay là đưa cho các cậu thẻ nhớ có chứa thông tin chân tướng Pháp Luân Công nhé?” Cậu ấy mỉm cười.
Dưới sự bảo hộ của Sư phụ, tôi đã bình an trở về nhà. Sau đó tôi biết rằng trong thời gian tôi vắng nhà, hàng ngày các đồng tu đều luân phiên phát chính niệm hỗ trợ tôi cùng các học viên đang bị bắt giữ phi pháp. Các học viên ở hải ngoại cũng gọi điện cho cảnh sát để giảng chân tướng. Nhờ sự hỗ trợ chính niệm của các đồng tu, ngay cả ở trong hang ổ tà ác như vậy, tôi cũng không hề cảm thấy sợ hãi, trong tâm luôn tràn đầy chính niệm.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/7/508500.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/21/234374.html



