Câu chuyện tu luyện của tôi
Bài viết của Mai Hoa, một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc
[MINH HUỆ 20-05-2026] Năm nay tôi 79 tuổi, đắc Đại Pháp vào năm 1998. Hai vợ chồng chúng tôi làm việc cùng một nhà máy, bên cạnh là một xưởng quân sự lớn, ở đó có rất nhiều công nhân viên và người thân của họ. Một chiến hữu của chồng tôi làm việc ở đó, ông ấy tu luyện Pháp Luân Công. Chồng tôi đến đó luyện công buổi sáng được hai ngày, điểm luyện công rất lớn, có hơn 100 người cùng luyện. Tôi nói: “Tôi cũng muốn đi.” Ông ấy bảo: “Đợi tôi học xong rồi về dạy lại cho bà”, không cho tôi đi. Tôi nói: “Không cần ông dạy, tôi tự đi học.” Ông ấy không đồng ý, tôi kiên quyết đòi đi, hai người không ai nhường ai liền cãi nhau, ông ấy còn định đánh tôi. Tôi nói: “Bây giờ các con đều lớn rồi, trong nhà cũng không có mấy việc cần làm, sao tôi lại không thể đi?” Ông ấy giơ một chiếc ghế lên rồi ném mạnh, làm hỏng chiếc ghế, động tới hàng xóm, mọi người đều chạy sang xem xảy ra chuyện gì. Tôi bèn kể lại ngọn ngành sự việc, ông ấy không nói gì nữa. Tôi liền đến nhà người bạn chiến đấu của ông ấy và đã may mắn đắc Đại Pháp!
Bạn của ông ấy cho tôi mượn một cuốn Chuyển Pháp Luân, tôi còn học cả các động tác. Lúc hai tay tôi đón nhận cuốn Chuyển Pháp Luân, trong tâm tôi vui mừng khôn xiết, chỉ muốn đọc ngay lập tức, như thể đời đời kiếp kiếp mình vẫn luôn chờ đợi cuốn sách này vậy.
Trước khi tu luyện, sức khỏe của tôi rất kém, ăn không thấy ngon, người rất gầy. Tôi bị đau dạ dày, chóng mặt, đau đầu, bệnh sán máng, phong thấp, cứ trở trời là đau khớp. Nhưng chỉ sau một thời gian ngắn luyện công, không biết từ lúc nào mọi bệnh tật trên thân đều không cánh mà bay, toàn thân nhẹ nhàng, làm việc cũng có sức lực hơn, thân tâm tôi đều vô cùng vui vẻ.
Sau khi đắc Pháp, tôi từ một người ốm yếu bệnh tật trở thành một người tràn đầy sinh lực, tâm tình vui vẻ. Hơn 20 năm qua, tôi không phải tiêm hay uống một viên thuốc nào. Thỉnh thoảng có chỗ nào trên thân không thoải mái, tôi liền nhanh chóng học Pháp là khỏi. Ví như có lần xuất hiện triệu chứng cảm cúm nặng đến mức không dậy nổi, tôi liền nghe băng ghi âm Sư phụ giảng Pháp, nửa giờ sau mọi việc đều trở lại bình thường. Hai vợ chồng già cũng có lúc cãi vã, hoặc những lúc ông ấy nổi nóng, tôi bèn tự hỏi lại bản thân mình tu “Chân-Thiện-Nhẫn” như thế nào? Học Pháp Luân Đại Pháp ra sao? Người chân tu mà còn cãi nhau sao? Điều này chứng tỏ bản thân học Pháp chưa tốt, chưa đắc Pháp. Khi tôi xuất niệm như vậy, ông ấy không nói gì nữa, chúng tôi lập tức làm hòa. Năm nay ông ấy 89 tuổi rồi, thân tâm khỏe mạnh, và cũng thường hằng tu luyện.
Ra ngoài phát tài liệu, giảng chân tướng trực diện là hạng mục mà tôi kiên trì thực hiện quanh năm. Có những lúc khi đang phát tài liệu hoặc giảng chân tướng cứu người, tôi gặp can nhiễu, không đau đầu thì lại buồn đi vệ sinh gấp. Tôi lập tức phủ nhận và nói: Đây là do cựu thế lực can nhiễu, ta không có bệnh, đây là giả tướng, các ngươi mau chóng rời đi, ta đang làm việc chân chính nhất là trợ Sư Chính Pháp, nếu không sẽ dùng tội can nhiễu Chính Pháp để trừng trị các ngươi. Nói xong, mọi thứ đều khôi phục lại bình thường.
Một hôm vào buổi tối, tôi cùng đồng tu A đến khu tập thể của một nhà máy hóa chất để phát tài liệu chân tướng và dán biểu ngữ. Khi sắp phát xong ở một tòa nhà, chúng tôi bị những người bị đầu độc bởi những lời dối trá chặn lại trên cầu thang, rồi bị đưa đến đồn công an khu vực. Sáng hôm sau, chúng tôi bị đưa đến trại tạm giam ở huyện bên cạnh. Những người ở đó hỏi tôi: “Bà vào đây vì chuyện gì?” Tôi liền giảng chân tướng cho họ, kể về những kỳ tích xuất hiện trên thân thể mình sau khi tu luyện, mọi bệnh tật đều khỏi, và nói với họ rằng thành tâm niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo” sẽ giúp trừ bệnh khỏe thân và đắc phúc báo. Lúc đó, những người bị giam giữ đều có thể ra khỏi phòng giam để làm gì đó, tôi có thể tiếp xúc với rất nhiều người.
Một hôm, một đồng tu mới bị đưa vào hô lớn “Pháp Luân Đại Pháp hảo!” Lính canh liền sai một cậu thanh niên đánh cô ấy, nói xong thì lính canh hết giờ làm. Cậu thanh niên chuẩn bị ra tay, tôi liền nói với cậu ấy: “Anh ta tan làm rồi, cậu còn động thủ làm gì? Chúng tôi là những người tu Phật Pháp, đều là người tốt, không phạm tội! Cậu đánh người tu Phật sẽ không tốt cho cậu đâu, sẽ bị quả báo đấy, tội lớn lắm; nếu cậu giơ cao đánh khẽ, không đánh đệ tử Đại Pháp, mà còn âm thầm bảo vệ, cậu sẽ đắc phúc báo. Chàng trai à, nhất định phải làm việc thiện nhé!” Cậu ấy nói: “Cháu nghe lời bà, từ nay cháu sẽ không đánh người tu luyện Pháp Luân Công nữa, trước đây là do cháu chưa minh bạch.” Sau đó, tôi liền giảng chân tướng cho cậu ấy, khuyên cậu ấy làm tam thoái để được bình an, cậu ấy đã chân thành thoái Đoàn và Đội.
Có một cậu thanh niên là một kẻ lưu manh (trộm cắp) ngoài xã hội, tôi hỏi: “Cháu học đến lớp mấy rồi? Bà muốn nói cho cháu một chuyện tốt.” Cậu ấy hỏi: “Chuyện gì vậy bà?” Tôi nói: “Bây giờ ngoài xã hội chẳng phải có rất nhiều người tu Pháp Luân Công sao? Công pháp này rất tốt, không giống như những gì nói trên tivi, đó đều là vu khống hãm hại Pháp Luân Công, là lừa gạt bách tính, kích động thù hận. Cháu hãy nhớ kỹ ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’ sẽ có lợi cho cháu; khi thân thể không thoải mái, niệm câu này sẽ khỏi, và cháu cũng sẽ không làm những việc xấu nữa.” Cậu ấy nói: “Vậy thì tốt quá, công pháp này tốt như vậy, giống như có Thần bảo hộ, sau này ra ngoài cháu cũng muốn học.” Cậu ấy đã thoái Đoàn và Đội. Tôi bị giam giữ phi pháp ba ngày rồi được về nhà.
Có một lần tôi đến vùng ngoại ô để dán biểu ngữ, tới một ngôi nhà mới xây hai tầng của hộ nông dân. Chúng tôi dán chữ Phúc và dòng chữ Pháp Luân Đại Pháp hảo ở tầng một, vừa dán xong thì chủ nhà từ trên lầu bước xuống. Cô ấy ngoài 50 tuổi, nhìn thấy vậy vô cùng vui mừng, nói: “Những chữ này đẹp quá, dán trong nhà sẽ mang lại may mắn, đắc phúc báo.” Chúng tôi lập tức chào hỏi cô ấy, cô ấy mời chúng tôi uống trà. Chúng tôi liền khuyên cô ấy làm tam thoái. Sau khi vui vẻ thoái Đoàn và Đội, cô ấy nói với chúng tôi: “Pháp Luân Công tốt thật đấy! Có thể trừ bệnh khỏe thân, chữ Phúc mà các bác vừa dán đang phát sáng lấp lánh kìa!” Nhìn một người có thiện căn tốt như vậy, nước mắt tôi cứ chực trào ra. Nếu không phải tập đoàn lưu manh họ Giang phát động bức hại Pháp Luân Công, thì đã có biết bao nhiêu người lương thiện đang tu luyện Đại Pháp!
Con xin cảm tạ Sư phụ từ bi khổ độ đã luôn bảo hộ con trong suốt hơn 20 năm qua! Người thân đều rất ủng hộ chúng tôi tu luyện Đại Pháp, và đều đắc phúc báo. Gia đình các con tôi đều rất thuận lợi, thân thể khỏe mạnh. Con gái và con rể tôi đều có lương hưu, con rể tự mở xưởng, con gái là nhân viên kỹ thuật làm vườn, thường xuyên được mời đi hướng dẫn kỹ thuật, cuộc sống rất sung túc. Các cháu nội của hai con trai tôi cũng rất xuất sắc. Con trai út của con trai cả tôi khi đang học trường trung cấp nghề đã được một công ty truyền thông ở tỉnh khác để mắt tới, tuyển dụng vào làm nửa năm đã trở thành nhân viên kỹ thuật cốt cán. Cháu có kỹ thuật tốt, chịu khó làm việc, đãi ngộ cũng rất cao. Từ nhỏ cháu đã cùng chúng tôi đọc “Chuyển Pháp Luân”, học thuộc “Hồng Ngâm”, và đã đắc phúc báo. Con gái của con trai thứ hai tôi sau khi tốt nghiệp đại học ở miền Nam đã thi đỗ vào một trường đại học ở Anh quốc mà cháu hằng mơ ước.
Tu luyện Chính Pháp đã đến thời khắc cuối cùng, tôi phải trân quý gấp bội khoảng thời gian mà Sư phụ đã dùng sự phó xuất to lớn để kéo dài, học Pháp thật nhiều, học Pháp cho tốt, cứu nhiều người hơn, làm tốt ba việc, bắt kịp tiến trình Chính Pháp, theo Sư phụ trở về gia viên của mình.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/20/508339.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/25/234848.html



