Bài viết của đệ tử Đại Pháp tỉnh Hồ Bắc

[MINH HUỆ 29-03-2026]

Tại đây tôi xin chia sẻ một đoạn trải nghiệm tu luyện và cứu người sau khi tôi thay đổi công việc.

Bước ra khỏi sự hoang mang trong công việc mới

Hai năm gần đây, tôi đã đổi công việc. Trước đây đi làm tôi hầu như chỉ làm nửa ngày, còn nửa ngày có thể dùng để học Pháp, luyện công và làm những việc khác; nhưng công việc hiện nay thì mỗi ngày làm hơn mười tiếng, một tuần chỉ được nghỉ ba buổi sáng, mà còn phải là trong trường hợp đơn vị không có việc. Mỗi ngày ngoài công việc ra, hầu như tôi không có thời gian nghỉ ngơi, cảm thấy nhịp sống và nhịp tu luyện đều bị xáo trộn.

Vì tôi vẫn chưa đột phá được việc dậy sớm luyện công, nên khi làm việc cả ngày thì chỉ có thể bảo đảm luyện bài công pháp thứ nhất, thứ ba, thứ tư và thứ năm; còn bài công pháp thứ hai thì thường xuyên không luyện được, trong lòng vô cùng khổ não. Mỗi ngày tôi đều cảm thấy thời gian không đủ dùng, nghĩ rằng công việc này thời gian dài, lương lại thấp, ngay cả thời gian tu luyện cũng bị cắt xén đi, nên tôi không muốn làm nữa. Tôi đã than phiền chuyện này với đồng tu đến nhà, đồng tu liền nói: “Không có việc gì là vô duyên vô cớ. Thông qua công việc này chính là để chị tu bỏ tâm an dật; nếu vẫn giống như trước đây, từng bước từng bước theo nề nếp, không bận rộn như thế này, không mệt như thế này, không phải chịu khổ như thế này, thì chị tu thế nào đây? Chẳng phải tâm oán trách cũng đã lộ ra rồi sao!” Lúc đó nội tâm tôi bị chấn động, nhưng vẫn chưa hoàn toàn nhận thức được từ trên Pháp, mỗi ngày vẫn cảm thấy trong lòng có chút lo âu.

Thông qua học Pháp, trong lòng tôi trở nên sáng tỏ. Tôi hiểu rằng bản thân mình chính là nên làm công việc này; chịu khổ, chịu mệt là việc tốt. Những người tôi tiếp xúc trong công việc này cũng không phải ngẫu nhiên, đó đều là những người có duyên với tôi; tôi còn phải tu tốt bản thân, đi giảng chân tướng để cứu họ.

Loại bỏ can nhiễu, tu bỏ chấp trước

Trước đây tôi chưa từng tiếp xúc với ngành nghề này, lúc mới bắt đầu cũng không có ai kèm cặp, nên chỉ đành tự mình học lấy. Sau đó ông chủ có thuê một người, mỗi ngày dành khoảng nửa tiếng để hướng dẫn tôi, giảng giải những điều cấm kỵ, những điểm cần chú ý liên quan, và dạy tôi suốt ba tháng. Suốt cả ngày tôi chỉ có thể ghi chú, học thuộc kiến thức chuyên môn. Khi học những kiến thức chuyên môn này, can nhiễu cũng rất lớn. Lúc tự học, tôi chỉ đành tra điện thoại, chép lại những điểm trọng tâm rồi dùng bút ghi xuống. Có lúc điện thoại tự nhảy ra những thứ sắc tình, loạn bát nháo. Tôi cảm nhận sâu sắc rằng mạng Internet của người thường thật sự là một cái hang quỷ lớn, quá nhiều thứ tiêu cực; người tu luyện tốt nhất không nên dây dưa với mạng Internet của người thường. Nhìn thấy một số kiến thức không liên quan trên mạng, trong đầu tôi lại bất giác liên hệ chúng với bản thân mình; may mà chủ ý thức của tôi còn khá tỉnh táo, lập tức nghĩ rằng: Những kiến thức này không liên quan gì đến một đệ tử Đại Pháp như tôi, đây là thứ nhắm vào người thường, tôi liền bài trừ những can nhiễu ấy.

Ở nơi làm việc, mùa đông lạnh lẽo khác thường, mà cũng không thể bật điều hòa, ngày nào tôi cũng cảm thấy vô cùng khó chịu, khó vượt qua. Từ nhỏ tôi đã đặc biệt sợ lạnh, giờ đây mỗi sáng thức dậy, cứ nghĩ đến một ngày dài dằng dặc và rét buốt sắp bắt đầu, trong tâm tôi liền bất giác nảy sinh một loại tâm lý kháng cự đối với công việc. Có một hôm, thân thể không được thoải mái, tôi thật sự không muốn đi làm nữa, thì nghe thấy một câu: “Thần tại thế, chứng thực Pháp” (Hồng Ngâm II, “Phạ xá”). Đây là Sư tôn đang điểm hóa cho tôi, tôi lập tức khởi tinh thần, nghĩ đến việc bản thân còn từng giảng chân tướng Đại Pháp cho ông chủ nghe; tuy ông ấy chưa tam thoái, nhưng cũng đã biết rằng Pháp Luân Đại Pháp là tốt. Tôi phải làm cho tốt, phải ra dáng một đệ tử Đại Pháp chứ.

Đột phá quan niệm, giảng chân tướng

Nơi tôi làm việc rất đặc thù, xung quanh đều là lãnh đạo cán bộ các cục, các cơ quan trong thành phố cùng người nhà của họ. Lần đó khi tôi giảng chân tướng cho ông chủ, ông ấy rất sợ, bảo tôi đừng gặp ai cũng nói chuyện Pháp Luân Công, còn nói rằng trong số những người ở đây, tùy tiện một người thôi cũng có thể khiến cửa hàng của chúng tôi bị đóng cửa. Ông chủ hiểu rất rõ cuộc bức hại tàn khốc mà tà đảng đang tiến hành đối với các đệ tử Đại Pháp. Lời của ông ấy đã tạo áp lực cho tôi, hơn nữa lúc đó tôi vẫn chưa nắm vững kiến thức chuyên môn cần thiết cho công việc, nên buộc phải dành rất nhiều thời gian để học. Thời gian làm việc của tôi lại dài, cũng không thể như người khác đi đến nhiều nơi khác nhau để tìm người giảng chân tướng; tôi chỉ có thể giảng cho những người mà mình có thể tiếp xúc ngay tại đây.

Trong nửa năm đầu, tôi chỉ giảng chân tướng cho người đã dạy tôi. Nhưng rốt cuộc tôi vẫn là đệ tử Đại Pháp, tôi không thể nghe theo lời ông chủ; chân tướng cần giảng thì vẫn phải giảng, chỉ là nhất định phải chú ý an toàn. Học Pháp, luyện công, phát chính niệm đều phải làm tốt, rồi mới đi giảng chân tướng một cách lý trí.

Mỗi lần giảng chân tướng, tôi đều chọn lúc chỉ có một người có mặt, giảng trực tiếp một đối một; như vậy đối phương sẽ không dễ sinh tâm e ngại. Lần đầu tiên là tôi giảng cho một bà cụ. Khi ấy đúng vào mùa hè, bà gần như ngày nào cũng đến cửa hàng để dùng ké điều hòa. Tôi cảm thấy bà khá lương thiện, chắc là sẽ dễ giảng thôi. Nhưng đến lúc thật sự giảng mới phát hiện hoàn toàn không phải như vậy. Do bị ảnh hưởng bởi thuyết vô thần của tà đảng, bà không muốn thoái khỏi các tổ chức của tà đảng, cho rằng đến tuổi thì tự động thoái rồi; bà còn nói rằng trời có sập xuống thì cùng chết, chết thì chết thôi. Lần đầu tiên, tôi đã tốn rất nhiều thời gian mà vẫn không thể giảng thông cho bà. Sau khi tan làm, tôi nghĩ: Người này sao lại khó cứu đến thế?! Nhưng rồi tôi nhớ đến lời bà cụ nói rằng trước đây bà vẫn sống ở căn nhà cũ, ở bến xe bên đó có một người mỗi ngày đều kêu người ta thoái đảng, trông như người thần kinh vậy, khiến người khác phản cảm. Hiện giờ là vì điều hòa ở nhà cũ bị hỏng, nên bà mới tạm thời chuyển sang ở bên này. Vậy chẳng phải bà đến bên này chính là để nghe chân tướng sao?! Đây nhất định là một người có duyên phận rất lớn. Vì thế, vào lúc rảnh rỗi, tôi liền thanh trừ những nhân tố tà ác phía sau đang cản trở bà ấy được cứu.

Lần thứ hai giảng chân tướng, bà cụ ấy như biến thành một người khác, hoàn toàn tiếp nhận, đồng ý thoái Đội, còn bảo tôi viết cho bà dòng chữ “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”. Tôi liền tặng bà một lá bùa hộ thân, trên đó có chín chữ ấy. Lần này tôi đã kể rất nhiều ví dụ về việc nhờ niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo” mà được phúc báo, đồng thời cũng lần lượt làm sáng tỏ những lời dối trá mà tà đảng dùng để vu khống Đại Pháp, thực sự khiến bà hiểu rằng Đại Pháp là tốt, là Đại Pháp cao đức tu Phật tu Đạo.

Viết đến đây, tôi nghĩ có lẽ ban đầu nếu mình không mang theo quan niệm rằng người này dễ giảng, mà chỉ thuần tịnh, trong sáng đi giảng, thì có lẽ hiệu quả sẽ tốt hơn. Sau khi giảng chân tướng cho bà cụ ấy, tôi cảm thấy tín tâm tăng lên rất nhiều, cục diện giảng chân tướng trong khu dân cư đặc thù này cũng được mở ra.

Một bà cụ khác từ khi cửa hàng tôi khai trương thường xuyên dẫn cháu gái đến chơi, hơn một năm rồi. Tôi cảm thấy đây là một người đang chờ nghe chân tướng, đã lỡ mất thời gian hơn một năm rồi, không thể lỡ thêm nữa, nên tôi cầu xin Sư tôn an bài cơ duyên. Về sau bà cụ ấy quả thật lại dẫn cháu gái đến chơi, tôi liền giảng với bà rằng vụ “tự thiêu ở Thiên An Môn” là màn kịch giả do tà đảng một tay đạo diễn để vu oan cho Pháp Luân Công; rồi các cuộc vận động chính trị qua các thời kỳ đã bức hại chết hàng chục triệu người Trung Quốc; mấy năm dịch bệnh vừa qua chính là do tà đảng làm điều ác mà chuốc lấy, chúng ta không thể gánh tội thay cho nó, phải thoái khỏi Đảng, Đoàn, Đội, đồng thời thành tâm niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”, như vậy sẽ gặp hung hóa cát, gặp nạn hóa lành. Cuối cùng, bà lấy họ của mình làm hóa danh thoái khỏi tổ chức Đội. Tôi dặn bà phải ghi nhớ những lời hôm nay tôi nói, bà cụ bảo rằng bà nhớ rồi. Từ đó về sau, bà hầu như không còn đến cửa hàng tôi nữa.

Những người tôi gặp ở đây để giảng chân tướng, ngoài một số ít ra, thì phần lớn đều là những người nghe theo các lời vu khống của tà đảng bôi nhọ Đại Pháp, nên có hiểu lầm về Đại Pháp. Có một phụ nữ trung niên tên Z, đã nghỉ hưu ở trường Đảng của tà đảng, sau vài lần qua lại tiếp xúc, tôi bắt đầu giảng chân tướng cho bà, giảng về việc tà đảng vu khống, bịa đặt đối với Đại Pháp, và cuộc bức hại tàn khốc đối với các đệ tử Đại Pháp. Không ngờ bà lại nói: “Tôi biết chứ. Nhà tôi có một người họ hàng là người luyện Pháp Luân Công, còn từng bị giam mấy năm trong tù, bây giờ một mình trốn về quê ở nông thôn rồi. Cô nói luyện Pháp Luân Công có thể chữa bệnh khỏe người, thế sao thân thể của anh ấy càng luyện lại càng kém thế?” Tôi nói: “Là thế này, một người thầy giảng bài dạy học, học sinh trong lớp đi thi, có người được điểm tuyệt đối, có người chỉ vừa đủ điểm qua, cũng có người không đạt. Không thể vì có học sinh không đạt mà nói rằng thầy giáo dạy không tốt, đúng không? Mức độ dụng tâm của mỗi người không giống nhau, nên kết quả cũng không giống nhau. Nếu cô nói mình là người tu luyện Pháp Luân Công, thì cô phải thời thời khắc khắc chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn mà làm cho tốt, còn không được sát sinh, lại còn phải làm được ‘đả bất hoàn thủ, mạ bất hoàn khẩu’; thật sự đạt đến tiêu chuẩn rồi thì thân thể mới tốt lên được.” Bà ấy nói: “Cô nói có lý.”

Tôi lại nói: “Con người khi gia nhập tà đảng thì đã phát lời thề phải phấn đấu suốt đời vì chủ nghĩa cộng sản, như vậy tức là đã giao sinh mệnh của mình cho nó rồi. Tà đảng đấu với trời, đấu với đất, mấy chục năm qua phát động các cuộc vận động chính trị như Tam phản, Ngũ phản, Phản hữu, Tứ thanh, Cách mạng Văn hóa, bức hại chết hơn tám chục triệu người dân Trung Quốc; con số này là thống kê chính thức của chính Đảng Cộng sản. Năm 1989, vụ ‘Lục Tứ’ bức hại sinh viên đại học, máu nhuộm Thiên An Môn, xe tăng cán, súng máy quét, biết bao sinh viên đại học đã bị sát hại — đó đều là những nhân tài tinh anh của các trường đại học hàng đầu. Năm 1999, cuộc bức hại Pháp Luân Công bắt đầu, lúc ấy người luyện Pháp Luân Công có mặt ở mọi tầng lớp trong xã hội, kể cả tầng lớp thượng lưu. Ai ai cũng biết Pháp Luân Công là tốt, nên chính sách bức hại của Giang Trạch Dân không đẩy nổi; về sau họ mới bày ra vụ án giả ‘tự thiêu ở Thiên An Môn’, huy động hàng nghìn tờ báo, đài phát thanh, đài truyền hình phát đi phát lại 24 giờ, đầu độc người dân toàn Trung Quốc và cả thế giới. Đánh tăng mắng Đạo, ắt có ác báo. Năm đó tà đảng đạo diễn vụ ‘tự thiêu’ để vu khống hãm hại Pháp Luân Công, chính là ngày 23 tháng 1 năm 2001; đến cuối năm 2019 bùng phát dịch bệnh ở Vũ Hán, ngày phong tỏa thành phố cũng đúng vào 23 tháng 1 (năm 2020), chẳng lẽ có chuyện trùng hợp ngẫu nhiên như thế sao? Đây chẳng phải là Trời đang cảnh tỉnh con người hay sao? Chẳng phải trận dịch này là do tà đảng bức hại Pháp Luân Phật Pháp mà dẫn tới hay sao? Thiện có thiện báo, ác có ác báo, đó là thiên lý. Tôi giúp chị thoái khỏi Đảng, Đoàn, Đội, được không? Việc này cũng không cần chị phải đến tổ chức để làm thủ tục thoái, Trời chỉ nhìn nhân tâm, không ảnh hưởng gì đến cuộc sống của chị, mà chỉ mang lại bình an cho chị thôi.” Bà ấy đồng ý. Về sau, mỗi khi có chuyện phiền não hay nút thắt trong lòng, bà đều thích đến tìm tôi để cùng trò chuyện, trao đổi.

Có một lần, vào buổi trưa, một cậu giao hàng đến cửa hàng để dùng ké điều hòa. Lúc đó tôi vốn đang làm việc, thấy cậu ấy ngồi xuống nghỉ, trong tâm chợt động niệm: Trước đây tôi vẫn luôn muốn giảng chân tướng cho cậu ấy, nhưng cậu ấy lúc nào cũng bận; giờ cậu ấy đến đây, trong tiệm lại không có người nào khác, đây chắc chắn là đến để nghe chân tướng rồi. Tôi lập tức dừng công việc, đi tới trò chuyện với cậu ấy. Trước tiên tôi nói vài câu chuyện thường ngày, sau đó bắt đầu giảng về việc tà đảng bức hại người Trung Quốc, các cuộc vận động chính trị qua các thời kỳ, rồi nói đến việc tà đảng vì bức hại Pháp Luân Công mà dàn dựng vụ án giả “tự thiêu ở Thiên An Môn”, v.v.; đồng thời cũng giảng về vẻ đẹp và sự tốt lành của Đại Pháp. Cậu ấy liền nói rằng ở quê nông thôn của cậu có một người phụ nữ luyện Pháp Luân Công đã tự sát, là do một người lớn tuổi hơn dẫn bà ấy luyện; bà ấy còn phải mua rất nhiều quà cáp và còn phải bái người đó nữa. Nghe vậy, tôi nói: “Tôi có thể nói rõ với cậu rằng, hai người này tuyệt đối không phải là người luyện Pháp Luân Công. Nói thật với cậu, tôi chính là người luyện Pháp Luân Công. Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công từ khi mười mấy tuổi. Khi đó rất nhiều người vì thân thể có bệnh nên mới luyện Pháp Luân Công, nhưng tôi thì không phải vậy; tôi luyện là vì Pháp Luân Công là Đại Pháp cao đức để tu Phật tu Đạo, có thể giúp con người thoát khỏi sinh tử luân hồi. Dù có bao nhiêu người luyện công đi nữa, chúng tôi cũng chỉ có một vị Sư phụ. Sư phụ tôi đã giảng: ‘Bất kể vào học trước hay sau cũng đều là đệ tử.’ (Chuyển Pháp Luân) Trước khi tà đảng bức hại Pháp Luân Công vào năm 1999, ở Trung Quốc đã có một trăm triệu người luyện Pháp Luân Công. Hiện nay, tại hơn một trăm quốc gia và khu vực trên thế giới đều có người tu luyện Pháp Luân Công; tác phẩm chủ yếu của Pháp Luân Công là “Chuyển Pháp Luân” đã được dịch ra năm mươi ngôn ngữ và được truyền bá rộng rãi trên toàn cầu. Ở những nơi khác trên thế giới, mọi người đều có thể tải xuống và học miễn phí trên các trang web liên quan. Người luyện Pháp Luân Công cấm sát sinh và tự sát; nếu không làm được điều đó thì không thể nói là đang luyện Pháp Luân Công. Các học viên Pháp Luân Công dạy người khác luyện đều là miễn phí, cũng không nhận quà cáp.” Nói đến đây, cậu ấy lại hỏi: “Trong Pháp Luân Công của chị có Thiên Chúa giáo không?” Tôi đáp: “Không có, luyện Pháp Luân Công thì chính là Pháp Luân Công.” Sau đó tôi lại kể thêm những ví dụ thực tế về việc thành tâm niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo” mà được phúc báo. Cuối cùng, cậu ấy hoàn toàn hiểu ra và đồng ý thoái khỏi Đội Thiếu niên. Có lẽ đó là lời dối trá mà tà đảng từng tung ra để vu khống Pháp Luân Công, đem chuyện người tự sát gán ghép lên Pháp Luân Công rồi phát tán khắp nơi.

Làm việc và tu luyện một cách thiết thực, vững vàng

Bây giờ đi làm, tôi không còn lo âu chút nào nữa, chỉ tranh thủ làm xong việc; nếu không có ai thì tôi đọc sách Đại Pháp, tận dụng thời gian rảnh để khẩn trương học Pháp. Luyện công thì cố gắng có thời gian thì luyện nhiều, không có thời gian thì luyện ít. Gặp người có cơ hội nghe chân tướng thì tôi cố gắng giảng cho họ. Trước đây khi thời gian còn khá nhiều, tôi thường xuyên tham gia những việc phối hợp tổng thể giữa các đồng tu, ai cũng có thể tìm được tôi. Giờ hồi tưởng lại, tuy đúng là có nhu cầu từ phía đồng tu, nhưng ít nhiều trong đó cũng xen lẫn tâm làm việc, tâm hiển thị, tâm hoan hỷ; còn về phương diện thực tu thì lại rất thiếu sót. Sau khi đổi công việc này, các đồng tu liền rất khó liên lạc với tôi, thậm chí có đồng tu còn cảm thấy khá hụt hẫng. Đến lúc ấy tôi mới giật mình nhận ra rằng các đồng tu đã quá ỷ lại vào tôi, còn bản thân tôi thì trong vô hình lại đang đóng vai trò cản trở sự đề cao của đồng tu. Hóa ra vì vậy mà tôi lại đổi công việc! Công việc này khiến tôi bắt đầu làm việc một cách chân thật, vững vàng, cần mẫn, tranh thủ thời gian để làm tốt ba việc, đặc biệt là đã rất lâu rồi tôi không trực tiếp giảng chân tướng mặt đối mặt, nay lại có thể giảng được.

Từ chỗ ban đầu oán trách, đến bây giờ tôi đã thích công việc này rồi. Trước đây tôi không chú ý tu bỏ tâm đố kỵ, đến chỗ làm này thì nó bộc lộ ra. Trong cửa hàng, từ những việc nhỏ như dọn vệ sinh, đổ rác, đến những việc lớn như nhập hàng, quyết định giá cả, sắp xếp cửa hàng, bảo trì hệ thống máy tính, thao tác điện thoại… đều là tôi làm. Sau đó lần lượt lại có thêm hai đồng nghiệp mới, nhưng mỗi ngày họ chỉ ngồi chơi điện thoại. Ban đầu tâm mất cân bằng của tôi nổi lên, thực chất chính là tâm đố kỵ đang lộ diện, nhưng tôi vẫn chưa cảnh giác. Khi tôi than khổ với người thân, người thân nói: “Thì là vậy đó, cửa hàng trưởng là quan mà, người làm quan thì đương nhiên không phải làm việc, vậy thì chắc chắn phần việc đó là của con rồi.” Nghe vậy, trong lòng tôi cũng nhẹ đi phần nào, nhưng vẫn chưa hoàn toàn tu bỏ được.

Không lâu sau, một tài xế chuyên giao hàng đến cửa hàng cũng nói với tôi: “Sao lần nào tôi cũng thấy cô bận bận rộn rộn, còn cô ấy thì ngồi đó chơi điện thoại, dựa vào cái gì chứ? Cô ấy có gì ghê gớm đâu, lương của cô ít như vậy, lương cô ấy còn nhiều hơn cô một nửa, lại chẳng phải làm gì cả.” Tôi nói: “Không thể nói như vậy được, kỹ thuật và thâm niên của cô ấy đều ở đó, nên nhận lương cao hơn là điều bình thường.” Về sau người tài xế ấy lại nói thêm hai lần nữa, tôi liền cảnh giác: Đây là đang khảo nghiệm tôi, xem cái tâm bất bình, đố kỵ này của tôi đã được tu bỏ triệt để hay chưa. Sau khi tôi tu bỏ được tâm ấy, thì không còn ai nói những lời như vậy trước mặt tôi nữa.

Trong khoảng thời gian đó, tôi cũng phải đối diện với việc tu bỏ tâm lợi ích. Khi ấy có một cơ hội việc làm rất tốt: Mỗi ngày chỉ làm vài tiếng, mỗi tháng nghỉ ba ngày, tiền lương gần như gấp đôi công việc hiện tại, lại gần nhà, không cần đi xe. Khoảnh khắc ấy tôi thật sự đã động tâm. Nhưng rồi tôi nghĩ đến lời Sư phụ dạy chúng ta rằng đi đến đâu cũng phải làm người tốt, phải biết nghĩ cho người khác; nếu tôi rời đi, thì cửa hàng này trong một thời gian ngắn sẽ rất khó vận hành. Có người không tu luyện nói rằng: “Quan tâm làm gì nhiều thế, nếu là tôi thì lúc đó đã lật mặt rồi, chỗ nào lương cao hơn thì tôi sang đó làm ngay.” Nhưng tôi là người tu luyện Đại Pháp, phải tu bỏ cái tâm chấp trước vào tiền tài và lợi ích. Quan trọng hơn là tôi nhớ đến một bài viết trên Minh Huệ, đại ý nói rằng mỗi người tu luyện làm công việc gì, bề ngoài nhìn thì đơn giản, nhưng trên thực tế đều có sự an bài, viên dung và phó xuất từ nhiều phương diện của Sư phụ. Thế là tôi hoàn toàn buông bỏ cái tâm lợi ích ấy.

Tính cách tôi vốn nóng nảy, tuy đã tu bỏ được không ít, nhưng vẫn chưa nhổ tận gốc, vẫn còn cần phải đột phá; ngoài ra việc dậy sớm luyện công, tâm an dật và tâm lười biếng cũng đều là những chấp trước đang rất cần được tu bỏ. Hy vọng sau này tôi có thể làm tốt hơn, nỗ lực theo kịp tiến trình Chính Pháp của Sư phụ.

(Chịu trách nhiệm biên tập: Trình Cẩn)

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/29/508226.html