Bài viết của một đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục

[MINH HUỆ 26-03-2026] Tôi sinh ra trong một gia đình trí thức, cha mẹ đều là phó giáo sư đại học. Tôi là nghiên cứu sinh của một trường đại học danh tiếng, sau khi tốt nghiệp đã đến một thành phố lớn để mở công ty cùng gia đình, thu nhập hậu hĩnh, con cái xuất sắc. Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn là niềm tự hào của gia đình và thầy cô. Tôi học hành chăm chỉ, nỗ lực chịu khổ, việc học hành và công việc đều thuận lợi, chỉ duy nhất một điều là từ nhỏ sức khỏe đã không tốt.

Mặc dù có một cuộc sống đáng ngưỡng mộ, nhưng trong tâm tôi không hề vui vẻ. Tôi thường tự hỏi: Con người sinh ra để làm gì? Ý nghĩa của sinh mệnh là gì? Nếu có cách nào giúp tôi khỏe mạnh cả thân lẫn tâm, trong lòng bình yên và có hy vọng, tôi cũng muốn tìm được!

1. May mắn đắc Đại Pháp

Năm 1995, mẹ tôi ở quê nhà đã đắc được cuốn bảo thư “Chuyển Pháp Luân”. Mỗi ngày, bà cùng hàng xóm xuống dưới lầu luyện năm bài công pháp của Pháp Luân Công, chỗ bà đứng xuất hiện những dấu chân ướt sũng, thật không thể tin nổi! Sau khi luyện công, toàn thân mẹ tôi nhẹ nhàng, những căn bệnh lâu năm đã biến mất lúc nào không hay. Bà cảm thấy Pháp Luân Đại Pháp quá tốt, thế là bà viết thư cho tôi, kể về sự mỹ hảo của Đại Pháp và những tâm đắc tu luyện của bà.

Lúc đó, tôi đang mở công ty cùng gia đình. Để kinh doanh, tôi đã tự mình lăn lộn trên thương trường, kiếm được không ít tiền, nuôi sống hơn 20 nhân viên. Ngày thường, tôi phải nuôi dạy con cái, chăm sóc cha mẹ, còn phải không ngừng bao dung chồng và gia đình anh ấy, nên cảm thấy áp lực cả về thể chất lẫn tinh thần rất lớn.

Tình trạng này khiến sức khỏe của tôi kiệt quệ: mắc bệnh viêm mũi dị ứng, đau đầu, suy nhược thần kinh dẫn đến ngủ kém, viêm gan B, đau dạ dày, căng cơ thắt lưng… Hễ căng thẳng là tôi lại phát bệnh, toàn thân đau nhức, chạy chữa khắp nơi mà không có kết quả. Khi đó, một người họ hàng bên nhà chồng vô cớ bị cuốn vào một vụ án kinh tế, vợ chồng tôi vì muốn cứu người đó mà phải chạy vạy khắp nơi, vô cùng cực khổ và mệt mỏi.

Đọc thư của mẹ, tôi cảm thấy môn công pháp bà luyện rất tốt, tôi cũng muốn tu Đại Pháp! Dịp năm mới 1996, tôi về quê, mẹ đưa cho tôi cuốn bảo thư “Chuyển Pháp Luân”, tôi ngồi đơn bàn trên giường, từ trưa đến tận đêm khuya, đọc một mạch hết cuốn sách. Từ đó đã có câu trả lời cho ý nghĩa của sinh mệnh, trong lòng tôi vô cùng xúc động! Đêm đó, trong giấc mơ, một luồng nhiệt từ lưng chạy dọc xuống, chứng đau lưng hành hạ tôi nhiều năm đã biến mất. Thật quá thần kỳ! Tôi đã có Sư phụ rồi! Con xin cảm tạ Sư phụ! Từ đó, tôi đã tiếp được thánh duyên, bước trên con đường tu luyện Đại Đạo Pháp Luân Đại Pháp.

Sau khi tu luyện, Sư phụ đã tiêu nghiệp cho tôi. Ngày thường đi làm, thân thể tôi rất nhẹ nhàng; đến cuối tuần, lại xuất hiện trạng thái khó chịu. Tôi nghĩ mình là người luyện công, lúc khó chịu thì nhẫn chịu một chút, đó là đang tiêu nghiệp, tịnh hóa thân thể, cần phải giữ vững chính niệm. Rất nhanh sau đó, toàn thân tôi nhẹ nhàng, các loại bệnh tật ngoan cố đều không cánh mà bay.

Một lần, tôi lái xe đưa đồng nghiệp đi gặp khách hàng. Trên đường cao tốc, chiếc xe phía trước đột ngột chuyển làn, tôi chỉ kịp thấy phía trước có một khối sắt, không kịp tránh nữa, gầm xe phát ra tiếng kêu “két két”. Tôi xuống đường cao tốc và lái xe đến một điểm sửa chữa gần đó, nhân viên bảo dưỡng nói: “Bình xăng bị khối sắt rơi ra lúc làm đường làm xước rồi. Hôm nay có nhiều xe gặp nạn ở đó, đang chờ cứu hộ. Xe của chị có thể chạy được đến điểm sửa chữa, thật là may mắn.” Đồng nghiệp và khách hàng đều nói tôi may mắn. Trong tâm tôi biết rằng, chính là Sư phụ đã bảo hộ tôi thoát khỏi nguy hiểm.

Trước đây, tôi thường chấp trước vào lỗi lầm của người khác, tâm tranh đấu, tâm hiếu thắng đều rất mạnh, không mấy khi biết thông cảm cho người khác; sau khi tu luyện, tôi đã học được cách hướng nội tìm ở bản thân, thiện đãi người khác, học cách hành xử thiện lương, nhẫn nhường, làm việc thiết thực, giúp lợi nhuận của công ty tăng lên gấp bội.

2. Tới Bắc Kinh duy hộ Pháp

Ngày 20 tháng 7 năm 1999, Giang Trạch Dân bắt đầu bức hại Pháp Luân Đại Pháp, tôi cùng các đồng tu đã đến chính quyền thành phố để thỉnh nguyện, sau đó bị đưa đến đồn cảnh sát để đăng ký. Đầu tháng 10, sau khi buông bỏ các loại vướng bận danh lợi của người thường, tôi giấu gia đình đi máy bay tới Bắc Kinh để thỉnh nguyện, muốn nói lên sự thật.

Trong thời gian ở Bắc Kinh, tôi tình cờ gặp một đồng tu đồng hương quen biết, cũng gặp được rất nhiều đệ tử Đại Pháp đến từ khắp nơi trên cả nước, mọi người cùng nhau chia sẻ về việc làm thế nào để duy hộ Pháp. Đồng tu thuê nhà để ở, chúng tôi tập thể học Pháp, luyện công, ngủ trên sàn nhà, ăn bánh bao chay, uống nước lã. Ngày nào cũng thấy những gương mặt đồng tu mới đến, ngày nào cũng có những đồng tu quen sau khi ra khỏi cửa thì không bao giờ trở lại nữa.

Lúc đó, phòng tiếp dân không tiếp đệ tử Đại Pháp nữa, các đồng tu liền tới Quảng trường Thiên An Môn để duy hộ Pháp. Cuối tháng 10, tôi đến Quảng trường Thiên An Môn, có thể nhận ra xung quanh đều là đệ tử Đại Pháp. Một đệ tử Đại Pháp ở miền Bắc dõng dạc nói: “Mọi người hãy ra giữa quảng trường để chứng thực Pháp!” Cuối cùng, tôi đã buông bỏ được tâm sợ hãi, bước ra giữa quảng trường Thiên An Môn, hô vang tiếng lòng của mình: “Pháp Luân Đại Pháp hảo!”

Sau khi bị cảnh sát bắt cóc một cách thô bạo lên xe cảnh sát Iveco, tôi nhớ mình đã đi chân trần, vì bị cảnh sát mặc thường phục lôi kéo thô bạo trên quảng trường nên bị tuột mất giày. Tôi bị bắt cóc đến đồn cảnh sát gần quảng trường, rồi đến văn phòng đại diện của địa phương tôi tại Bắc Kinh, cuối cùng bị áp giải về đồn cảnh sát địa phương. Trên chuyến bay trở về, tôi bị còng tay suốt.

Về đến đồn cảnh sát địa phương, tôi đứng trong sân đồn, một viên cảnh sát tà ác dắt theo một con chó săn lớn ra trước mặt tôi, con chó săn liếm vào chân tôi một cái, tôi không động tâm chút nào. Viên cảnh sát thấy tôi không phản ứng gì, liền dắt chó rời đi. Trước khi đi, còn buông lại một câu tàn nhẫn: “Kiểu gì cũng có cách trị những người như các người!” Sau đó, tôi được gia đình đón về nhà.

Ngày 1 tháng 5 năm 2000, tôi và đồng tu mẹ đã ngoài 60 tuổi hẹn nhau đến Bắc Kinh thỉnh nguyện. Chúng tôi mang theo hai tấm băng-rôn, mỗi tấm dài 1,5 mét, nền đỏ chữ vàng, một tấm viết “Pháp Luân Đại Pháp hảo”, tấm kia viết “Chân-Thiện-Nhẫn hảo”. Đứng trên Quảng trường Thiên An Môn, tôi và mẹ giương cao băng-rôn qua đầu rồi mở ra, hô lớn “Pháp Luân Đại Pháp hảo!” “Chân-Thiện-Nhẫn hảo!” Tiếng hô phát ra từ tận đáy lòng ấy vang vọng tận mây xanh. Lúc đó, trên quảng trường có rất nhiều đồng tu, tiếng hô vang lên hết đợt này đến đợt khác. Sau đó, hai mẹ con tôi và các đồng tu khác bị mấy chiếc xe cảnh sát đưa đến những nơi khác nhau.

Tôi bị bắt cóc đến trại tạm giam khoảng chục ngày, trong thời gian đó tôi gặp một đồng tu đồng hương, và một đồng tu trẻ tuổi ở nước ngoài, cô ấy bị bắt cóc khi đang quay phim lại hành động chứng thực Pháp tráng quan của các đệ tử Đại Pháp trên Quảng trường Thiên An Môn. Tôi và đồng tu địa phương đã tuyệt thực sáu ngày, chúng tôi nói mình là người tốt, không ăn cơm tù, không đáng bị giam ở đây.

Đúng vào ngày 13 tháng 5, ngày sinh nhật Sư phụ. Đồng tu hải ngoại lấy đồ ăn đã mua ra, ba đệ tử Đại Pháp chúng tôi chắp tay hợp thập: Kính chúc Sư phụ sinh nhật vui vẻ!

Trong toàn bộ quá trình chứng thực Pháp, tôi đã thể ngộ được sự gia trì và bảo hộ từ bi của Sư phụ. Tâm thái tôi bình ổn, kể cho cảnh sát nghe về sự mỹ hảo của Pháp Luân Đại Pháp. Cuối cùng, dưới sự bảo hộ của Sư tôn, tôi đã về nhà an toàn. Mẹ tôi tâm thái tường hòa, từ bi giảng chân tướng cho cảnh sát. Cảnh sát đã lặng lẽ thả bà, bà tự mua vé máy bay về nhà.

3. Hành trình vạn dặm cứu người

Vì đến Bắc Kinh chứng thực Pháp mà sau khi về nhà, tôi thường xuyên bị cảnh sát quấy nhiễu. Để tránh bị quấy nhiễu bức hại, đồng thời giảng chân tướng được tốt hơn, tôi đã nhận lời mời của đồng tu, rời xa mái ấm gia đình, môi trường làm việc ưu đãi để đến nơi khác, giảng chân tướng tại quê nhà của đồng tu.

Có đồng tu biết đi xe máy, mấy đồng tu chúng tôi liền lái xe đi phát tài liệu chân tướng. Lúc đó, các đồng tu ở nơi khác gửi đến những bức thư chân tướng và tờ rơi chân tướng đơn giản, gửi từng bao từng bao tải. Chúng tôi thường xuyên đi lại giữa các thôn xóm đồng quê, vùng núi thị trấn, phát tài liệu chân tướng ở các sân nhà, bờ ruộng. Vì dọc đường hẻo lánh, không có nhà trọ, nên chúng tôi thường tự mang theo lều, qua đêm trên những cánh đồng đã thu hoạch xong. Mùa đông giá rét, sáng sớm vừa vén lều lên, đã thấy sương trên bờ ruộng kết thành hoa tuyết, dùng câu “đội sao đội trăng, ăn gió nằm sương” để hình dung cũng không hề khoa trương chút nào.

Từ nhỏ, tôi đã sống ở thành phố, lớn lên trong một gia đình trí thức cao, sống trong nhung lụa, chưa từng nếm trải nỗi khổ da thịt phải chịu dãi nắng dầm mưa. Để thế nhân minh bạch chân tướng, buổi tối, có lúc chúng tôi cũng trọ lại ở những nhà nghỉ nhỏ ven đường, 5 tệ một giường, mặc nguyên quần áo mà ngủ. Buổi sáng mọi người cố gắng cùng nhau luyện công, học Pháp.

Cứ lái xe như vậy mấy tháng, chúng tôi đã đi được chặng đường vạn dặm. Một người vốn có ngoại hình thanh tú, là một bà chủ công ty có chút thanh cao, một phụ nữ trí thức như tôi, mà lúc này, khuôn mặt và cánh tay đã trở nên thô ráp, đen sạm, trông giống như một phụ nữ nông thôn dạn dày sương gió, trang phục và hình tượng đều giống phụ nữ nông thôn, hoàn toàn không liên quan gì đến hình ảnh nhân viên văn phòng sành điệu trước đây. Sau này, khi tôi về nhà, người thân và bạn bè đều nói không nhận ra tôi nữa.

4. Tu luyện ở công ty nước ngoài

Sau khi về nhà, tôi ứng tuyển vào làm việc tại một công ty nước ngoài nổi tiếng trong ngành, đây là một thử thách đối với tôi. Từ chỗ trước đây làm bà chủ đến chỗ bắt đầu làm từ một nhân viên cấp cơ sở, tôi đã học được sự khiêm tốn, nhún nhường, phục tùng sự bố trí của cấp trên; học được cách phối hợp với người khác, không còn suy tính thiệt hơn về lợi ích; buông bỏ tự ngã, thành tựu người khác, suy nghĩ nhiều hơn cho lợi ích của công ty. Trong thời gian này, tôi đã trải qua những khảo nghiệm về danh, lợi, tình.

Người tuyển dụng tôi là một du học sinh tốt nghiệp Đại học Thanh Hoa trở về nước. Sau sự kiện “Lục Tứ”, anh ấy cảm thấy vô vọng nên đã ra nước ngoài, nay lại được cử về nước làm việc. Anh ấy là một tín đồ Cơ Đốc giáo, là nhân viên nòng cốt của công ty, năng lực chuyên môn giỏi. Anh ấy có ngoại hình khôi ngô, lương thiện chính trực, lại chưa kết hôn, nên trở thành thần tượng của rất nhiều nữ đồng nghiệp trong công ty. Vì phối hợp ăn ý trong công việc, anh ấy đã từng động lòng với tôi, rất nhiều đồng nghiệp trong công ty đều nhận ra điều đó. Lúc đó, tôi vừa ra khỏi hang ổ hắc ám chưa lâu, bị ép ly hôn, mất đi gia đình và công ty, sự ủng hộ của anh ấy trong công việc và sự công nhận về nhân phẩm của tôi đã mang lại sự khích lệ lớn cho tôi khi đang ở dưới đáy vực sâu.

Mặc dù tôi cũng có thiện cảm với anh ấy, nhưng lý trí khiến tôi không hề động tâm. Tôi nghĩ điều mình nên làm nhất chính là giúp anh ấy minh bạch chân tướng Đại Pháp, hiểu rằng đệ tử Đại Pháp là người tốt. Tôi đã tặng anh ấy một đĩa CD chân tướng. Ngày hôm sau, anh ấy hẹn gặp tôi, nói rằng xem xong đĩa CD cảm thấy rất chấn động, nói rằng trước cuộc bức hại, anh ấy cũng từng thấy có người luyện công buổi sáng. Anh ấy đã minh bạch chân tướng Đại Pháp, không lâu sau thì rời khỏi công ty.

Không ngờ, nữ trợ lý của anh ấy vì thầm yêu anh ấy nên đã tật đố với tôi. Trong lúc bộ phận chúng tôi họp, cô ấy đã chọc ngoáy, khiến một quản lý cấp cao người nước ngoài tức giận ném một đống tài liệu ra trước mặt tôi, và mắng tôi một câu. Dưới ánh mắt của bao người, tôi không giải thích, nhưng nước mắt cứ tuôn rơi lã chã. Cấp trên trực tiếp của tôi bất bình thay cho tôi, muốn tôi bật lại, nhưng tôi không lên tiếng.

Sau đó sếp lớn gặp tôi, tỏ ra rất lịch sự với tôi, nói tôi có tâm hồn đẹp, và hỏi tôi: “Có phải cô có tín ngưỡng gì không?” Sau này, khi sếp lớn gặp lại tôi, lại nói: “Có tín ngưỡng thật tốt.” Ông cũng khen tiếng Anh của tôi giỏi. Đáng tiếc là, sếp lớn đến rồi đi vội vã, tôi không tìm được cơ hội để giảng chân tướng cho ông ấy, chỉ giảng chân tướng cho cấp trên trực tiếp người nước ngoài của tôi, và giới thiệu về chương trình biểu diễn Shen Yun.

Sau sự việc đó, vị quản lý cấp cao người nước ngoài từng xúc phạm tôi đã bị ngã đến nỗi gãy ngón tay. Tôi không oán hận ông ấy, sau đó có một lần tôi đã dốc toàn lực phối hợp với ông ấy, hoàn thành tốt dự án của ông ấy, công lao đều thuộc về ông ấy. Sau này, ông ấy rời công ty, còn chủ động kết bạn với tôi.

Công ty đó đã mang những quan niệm tiên tiến của nước ngoài vào trong nước, tiêu chuẩn chuyên môn của họ đã trở thành tiêu chuẩn của ngành trong nước. Pháp Luân Đại Pháp đã khai trí khai huệ cho tôi, tôi đã học được phương pháp làm việc của họ, trong thời gian ngắn đã đạt được tiêu chuẩn chuyên môn mà người khác phải mất vài năm mới đạt được. Vì cạnh tranh khốc liệt, áp lực công ty lớn, nhân viên nói chung đều có tâm lý lo âu, không hoàn thành nhiệm vụ là bị mắng. Còn tôi có thể hoàn thành công việc kịp thời, khiến cấp trên rất hài lòng, có lúc thành quả công việc của tôi còn vượt quá mong đợi của ông ấy. Tôi lặng lẽ làm việc, không tranh danh đoạt lợi.

Trong bộ phận kỹ thuật của tôi có hơn 20 người, chỉ có hai, ba người Trung Quốc, còn lại đều là người nước ngoài. Lời nói và việc làm của tôi đã giành được sự tin tưởng của cấp trên và đồng nghiệp. Trong quá trình cùng làm việc hòa hợp, tôi đã giảng chân tướng cho họ, và giúp một số người làm tam thoái (thoái xuất khỏi các tổ chức đảng, đoàn, đội của Trung Cộng), bao gồm cả nữ đồng nghiệp từng chọc ngoáy khiến quản lý cấp cao xúc phạm tôi.

5. Cứu người trong lúc bận rộn

Ngoài những lúc công việc bận rộn, tôi tận dụng cuối tuần cùng đồng tu ra ngoài giảng chân tướng, phát tài liệu chân tướng. Chúng tôi phát chính niệm thanh lý trường không gian trước, khi làm việc luôn giữ vững chính niệm, quá trình diễn ra khá thuận lợi. Thỉnh thoảng gặp tình huống đột xuất, dưới sự bảo hộ của Sư phụ, đều có thể biến nguy thành an.

Vài năm trước, có trào lưu họp lớp. Tôi chủ động tham gia, vui vẻ làm những việc vặt vãnh như đón đưa. Bạn học cũ gặp nhau, có thể nghe tôi giảng chân tướng Đại Pháp, một số người đã làm tam thoái, rất nhiều người trong số họ đều là những nhân sỹ tinh anh trong xã hội.

Hơn 20 năm qua, tôi luôn nỗ lực làm tốt ba việc, thực tu bản thân. Trong cuộc sống, tôi dùng tiền chân tướng để mua đồ ăn, mua sắm; nhân cơ hội trò chuyện với những người hữu duyên, giảng chân tướng, giúp họ làm tam thoái.

Trong tu luyện Chính Pháp, Sư tôn đã nhiều lần bảo hộ tôi vượt qua ma nạn, ban cho tôi hy vọng mới, ban cho tôi một môi trường tu luyện tốt.

Đệ tử xin khấu đầu bái tạ ân cứu độ của Sư tôn từ bi vĩ đại!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/26/505958.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/7/4/234954.html