Bài viết của một đệ tử Đại Pháp tại tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc

[MINH HUỆ 07-03-2026] Tôi là một đệ tử Đại Pháp lâu năm đắc Pháp từ năm 1997. May mắn có Sư phụ từ bi bảo hộ và không ngừng điểm ngộ, đệ tử mới dần dần học được cách thực tu, trừ bỏ từng nhân tâm, trong quá trình cứu độ chúng sinh đã kiến chứng được uy lực của Đại Pháp. Tôi xin viết ra một vài câu chuyện nhỏ trong quá trình tu luyện để cảm tạ ân cứu độ của Sư tôn!

Khoảnh khắc không thể quên

Sự việc này xảy ra cách đây vài năm. Một hôm, tôi đi chợ, ở khu chợ tôi đã giảng chân tướng rất nhiều nên cổ họng vừa khô vừa khát. Trên đường về nhà, có một ông lão đang ngồi nghỉ bên đường. Tôi đi xe đạp điện lướt qua, chợt liếc nhìn ông lão một cái. Đi qua được hơn chục mét, tôi chần chừ rồi từ từ dừng lại, nghĩ rằng ông lão đó có thể là người có duyên mà Sư phụ an bài. Tôi liền quay xe lại, dắt bộ về phía ông lão, ngồi xổm xuống và giảng chân tướng cho ông. Ông rất hào hứng đồng ý tam thoái. Khoảnh khắc đó, khi nhìn thấy đôi mắt của ông sáng lên, tôi có một cảm giác chấn động vô cùng. Có lẽ khoảnh khắc ấy là sự hồi sinh của một sinh mệnh khi được đắc cứu, đó cũng chính là sự đắc cứu của vô số sinh mệnh mà ông ấy đại diện ở phía sau!

Tôi lên xe tiếp tục đi về, trong tâm nghĩ: Sư phụ ơi, hôm nay đệ tử suýt chút nữa đã phạm sai lầm lớn, chỉ sai biệt một niệm có thể khiến một người có duyên bỏ lỡ cơ hội được Đại Pháp cứu độ. Đặc biệt lúc đôi mắt ông lão sáng lên đó, đệ tử đến nay vẫn không thể nào quên. Đệ tử xin thay mặt chúng sinh cảm tạ Sư phụ!

Trải nghiệm về “Nhập mộc tam phân”

Trong suy nghĩ của tôi, “nhập mộc tam phân” đơn giản là một tính từ mang ý sâu sắc, nhưng từ trong Đại Pháp, tôi mới thực sự lĩnh ngộ được thế nào gọi là “nhập mộc tam phân”.

Thỉnh thoảng đi trên đường, tôi nhìn thấy trên một số cột điện hoặc tòa nhà những miếng dán được các đồng tu dán từ nhiều năm trước, mặc dù lớp giấy đã lão hóa và bong tróc, nhưng dòng chữ “Pháp Luân Đại Pháp hảo”, “Chân-Thiện-Nhẫn hảo” lại in sâu vào lớp xi măng của cột điện; cũng có một số miếng dán mặc dù bị những người không minh bạch chân tướng phá hoại, nhưng những dòng chữ thần thánh vẫn hiện lên rõ nét ở đó, vẫn đang phát huy tác dụng cứu người.

Mỗi khi nhìn thấy những điều này, tôi đều cảm thán uy lực siêu thường của Đại Pháp, đây đâu phải “nhập mộc tam phân”, mà quả là “nhập xi măng tam phân”! Chỉ có Thánh ngôn của Đại Pháp mới có Thần uy như vậy!

Tu bỏ nhân tâm trên đường đi gửi thư chân tướng

Vào một ngày đầu Đông vài năm trước, khi đó trường học của con tôi tổ chức ký tên “từ chối tà giáo” gì đó, chính là loại ký tên vu khống Đại Pháp, kỳ thực Trung Cộng mới là tà giáo thực sự. Con tôi mang tờ danh sách ký tên về nhà, tôi không ký và xuất niệm viết một bức thư chân tướng để gửi cho ban giám hiệu trường của cháu.

Sau khi viết xong bức thư, tôi nhờ một đồng tu trong làng đi cùng để giúp tôi phát chính niệm. Chúng tôi hẹn nhau trưa hôm đó sau khi phát chính niệm lúc 12 giờ xong sẽ gặp nhau ở đầu làng. Thật tình cờ, đúng vào lúc ấy trời lại đổ mưa tuyết, gió cũng khá to. Tôi đợi ở đầu làng hơn nửa tiếng đồng hồ mà vẫn không thấy đồng tu đâu, trong bụng thầm nghĩ: Sao đồng tu lại nhụt chí vào lúc quan trọng thế này! Niệm vừa xuất ra, trong tâm tôi lập tức cảnh giác, biết mình đã sai rồi, đây chẳng phải tôi đã sinh ra tâm oán hận rồi sao? Trong tâm lập tức phủ định nhân tâm bất hảo này, không cần nó.

Tôi lau nước tuyết trên mặt, đội mưa tuyết đạp xe trên đường đến trường, trong tâm nghĩ: Mình không thể ỷ lại vào đồng tu, mình không cô độc, mình có Pháp thân của Sư phụ đi theo, sợ gì chứ! Một mình cũng phải gửi được bức thư chân tướng này đến nơi.

Gặp tai nạn xe, được Sư phụ cứu độ

Đó là ngày 8 tháng Chạp năm 2013, tôi đạp xe ra ngoài treo biểu ngữ. Trên đường về nhà, lúc đó trong túi vẫn còn một tấm chưa treo xong. Khi đang dắt xe lên một con dốc, bất ngờ có một chiếc xe hơi lùi xe sai quy định phía sau tôi, cán cả tôi và chiếc xe đạp vào gầm xe. Lúc ấy tôi hô lớn: “Sư phụ cứu con!” Chiếc xe lập tức dừng lại. Thật nguy hiểm! Bánh xe chỉ cách đầu tôi một gang tay. Khi tôi từ gầm xe bò ra, ngồi trên mặt đường nhựa thì thấy chiếc xe đạp vẫn đang mắc vào chiếc xe hơi và bị kéo lê. Vụ tai nạn xe đó, chính là Sư phụ đã cứu đệ tử một mạng.

Sau vụ tai nạn, họ đưa tôi đến bệnh viện. Qua kiểm tra, đốt sống lưng thứ nhất của tôi bị gãy lún, đốt sống lưng thứ tư bị gãy (lúc đó tôi chưa ngộ ra đây là giả tướng, cần phải phủ định toàn bộ). Khi đó bác sĩ nói phải nhập viện, còn yêu cầu tôi nằm tĩnh dưỡng trên giường sáu tháng. Nhưng là người tu Đại Pháp, tôi không uống một viên thuốc nào, không nằm viện một ngày nào, dựa vào việc hàng ngày học Pháp (nghe Pháp), luyện công, 73 ngày sau, tôi đã có thể vác ghế lên núi cắt tỉa cây ăn quả, chứng thực sự thần kỳ và uy lực của Đại Pháp. Lúc đó người tài xế luôn miệng nói anh ta sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm, nhưng tôi không đòi anh ta một đồng nào. Tôi giúp anh ta minh bạch chân tướng Đại Pháp, anh ta biết rằng vì tôi tu Đại Pháp nên mới không đòi anh ta tiền bồi thường.

Tôi sống ở nông thôn, mùa Đông cần phải dùng củi để sưởi ấm, nấu ăn. Lúc xảy ra tai nạn, đứa con thứ hai của tôi mới đi mẫu giáo, khi đó tôi vừa phải mang thân thể đau đớn chăm sóc con, vừa phải nấu ăn. Chồng tôi đi sớm về khuya, việc nhà anh ấy chỉ khoanh tay đứng nhìn, để mặc cho mình tôi làm. Lúc đó tâm oán hận của tôi nổi lên, cảm nhận sâu sắc lòng người sao mà dễ thay đổi. Đối mặt với sự không thấu hiểu của chồng, anh ấy gây gổ với tôi chẳng phải là vì mấy đồng tiền bồi thường đó sao? Nếu tôi làm giống như người thường, nếu tôi sinh ra cái niệm tống tiền người ta, thì có lẽ cái mạng này của tôi sớm đã không biết đi về đâu rồi.

Gây gổ thì gây gổ, ngày tháng vẫn cứ trôi đi. Khoảng thời gian ấy, thân thể đau đớn, mâu thuẫn gia đình, việc nhà, việc trên núi, chăm sóc con cái v.v. đè nặng khiến tôi không thở nổi, thân tâm đều cảm thấy rất khổ, rất mệt. Quả đúng như lời Sư tôn giảng: “Bách khổ nhất tề giáng, Khán kỳ như hà hoạt” (Trăm cái khổ cùng giáng xuống, Xem sẽ sống sao – Khổ Kỳ Tâm Chí, Hồng Ngâm). May mắn là trong tâm tôi có Pháp, dưới sự chỉ đạo của Pháp lý Đại Pháp, dưới sự bảo hộ từ bi của Sư tôn, tôi mới vượt qua được khoảng thời gian thống khổ này.

Học được cách thực tu sau khi học thuộc Pháp

Khoảng thời gian sau vụ tai nạn, trong sự thống khổ của quan gia đình, tôi bắt đầu học thuộc Pháp. Tôi bắt đầu học thuộc từ cuốn “Chuyển Pháp Luân”. Trong quá trình học thuộc Pháp, tôi đã đột phá hết lần này đến lần khác những can nhiễu bên ngoài, sự đột phá về nhân tâm, ở đây tôi không kể chi tiết nữa. Tôi đã học thuộc từng đoạn nhỏ, đến từng bài giảng, cho đến khi thuộc làu mỗi bài giảng, rồi lại học thuộc “Tinh Tấn Yếu Chỉ”, “Hồng Ngâm” v.v.

Tôi tự nhủ với bản thân, Pháp không phải học thuộc cho xong, mà là để chỉ đạo bản thân thực tu. Dần dần tôi đã biết dùng Pháp để nhìn nhận quan hệ gia đình, nhìn nhận mâu thuẫn. Khi mâu thuẫn xuất hiện, trước tiên trong tâm tôi cưỡng chế bản thân thừa nhận mình sai. Sau khi cảm xúc của bản thân ổn định lại, tôi hướng nội tìm xem lần này mình sai ở đâu, đôi khi là sinh ra tâm oán hận, tâm tranh đấu, tâm biện giải. Nói chung, hễ mâu thuẫn xuất hiện, Pháp của Sư phụ liền đả nhập vào trong tâm trí tôi, tôi coi mỗi lần mâu thuẫn đều là cơ hội tốt để đề cao, dần dần cuối cùng tôi đã biết tu bản thân mình.

Giờ đây quan gia đình rất hiếm khi xuất hiện, sau khi chồng tôi chứng kiến sự thần kỳ và siêu thường của Đại Pháp ở tôi, anh ấy cũng bước vào tu luyện. Cảm tạ Sư phụ đã luôn bảo hộ, điểm ngộ! Cũng cảm ơn đồng tu chồng đã luôn trợ giúp tôi tu hành.

Bí thư thôn khen tôi thật là người tốt

Vào dịp Tết Thanh Minh một năm nọ, hơn 20 cây ăn quả trong vườn nhà tôi bị những người đi tảo mộ vô tình đốt chết, đó đều là những cây ăn quả 7, 8 năm tuổi đang trong thời kỳ ra quả rộ! Tôi nhìn những cây táo to hơn miệng bát lớn bị thiêu rụi mà xót xa, đó là những cây tôi đã chăm bẵm từng chút một giống như chăm sóc con cái vậy, thật chẳng dễ dàng gì. Khi tôi bình tĩnh lại và hướng nội tìm, với người tu luyện thì không có việc gì là ngẫu nhiên. Tôi đã tìm thấy cái tình của mình đối với vườn cây ăn quả này, cùng với tâm lợi ích (lúc đó ước tính thiệt hại hơn 3 vạn tệ).

Trận hỏa hoạn lần này, tôi cũng không đòi người ta một đồng bồi thường nào. Bí thư thôn giơ ngón tay cái trước mặt dân làng, khen tôi thật là người tốt. Bởi vì người trong làng cũng đều biết hai vợ chồng tôi tu luyện Đại Pháp, chúng tôi cũng đều là những người được thụ ích từ Đại Pháp, là Sư phụ tốt, Đại Pháp tốt, chúng tôi mới có thể làm được đến bước này.

Một chút thể ngộ về việc vượt quan sắc dục

Đồng tu bảo tôi viết về việc vượt quan sắc dục, ban đầu tôi không muốn viết về chuyện này, sau đó nghĩ lại, viết ra để chia sẻ một chút thể ngộ của bản thân về phương diện này, đúng hay sai thì đó chỉ là thể ngộ cá nhân.

Can nhiễu về sắc dục trong tu luyện thì ai cũng gặp phải, tôi cũng từng bị. Chính ngộ từ trong Pháp, đó là do trường không gian của bản thân không thuần tịnh, nên mới tạo chỗ dung thân cho ma sắc lạn quỷ. Chỉ có quy chính trong từng tư từng niệm, phát chính niệm thời gian dài để thanh lý trường không gian của bản thân, đồng thời thanh trừ những vật chất bại hoại trong trường không gian của đối phương. Một khi trường không gian của bản thân thuần tịnh rồi, can nhiễu sẽ ngày càng ít đi.

Giờ đây những vật chất bại hoại này đã bị thanh trừ, chúng không thể can nhiễu tôi được nữa. Trong tâm tôi tự nhủ, con người muốn tu thành Thần, ngay cả chút chuyện dơ bẩn này cũng không buông bỏ được, vậy thì còn tu sao đây?! Hành vi đó chẳng qua chỉ là một phương thức năng lực thấp mà Thần khai sáng cho người thường để duy trì nòi giống mà thôi. Người tu luyện đến bây giờ vẫn còn vướng mắc vào thứ dơ bẩn ấy, chẳng phải là đang khinh nhờn Thần thể sao? Sư phụ đang nhìn, chúng Thần đang nhìn, cựu thế lực cũng đang nhìn.

Lời kết

Đệ tử cảm ân sự bảo hộ từ bi và gia trì của Sư tôn trong suốt chặng đường qua! Trên con đường tu luyện sau này, tôi nhất định phải kiên định tín Sư tín Pháp, lấy Pháp làm tiêu chuẩn và nghiêm khắc yêu cầu bản thân, thực thi sứ mệnh của mình, bước đi cho chính cho tốt con đường tu luyện sau này để cảm tạ ân Sư!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/7/507518.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/16/234735.html