Vài lần trải nghiệm qua cửa an ninh
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc
[MINH HUỆ 23-03-2026] Năm 2024, tôi thường xuyên đi ra ngoài bằng tàu cao tốc. Khi soát vé ở nhà ga, lần đầu tiên tôi bị an ninh phát hiện thân phận đặc biệt, lúc đó tôi đang xếp hàng từ phòng chờ chuẩn bị soát vé lên tàu. Một cảnh sát đi tới, trước tiên kiểm tra căn cước công dân của những người khác, sau đó đều để họ thuận lợi đi qua, nhưng khi đến chỗ tôi, liền hỏi: “Chị có mang theo hàng cấm không?” Tôi nói: “Không.” Trước đây đi ra ngoài chưa từng có chuyện như vậy, lúc đó khiến tôi có chút khó hiểu, nhưng lập tức cảm thấy viên cảnh sát này là nhắm thẳng vào mình. Sau này giao lưu với đồng tu tôi mới biết, hiện nay đệ tử Đại Pháp đi ra ngoài, hầu như những ai “có tên trong danh sách” đều bị “kiểm tra an ninh” đặc biệt và lục soát túi xách.
Lần thứ hai đi ra ngoài, trong tâm tôi đã có chút chuẩn bị. Đến ga tàu cao tốc, tôi đợi tàu ở phòng chờ. Vừa được một lúc, có ba cảnh sát đi về phía tôi, có thể thấy họ định vị tôi vô cùng chuẩn xác, bởi vì đi ra ngoài là mua vé bằng tên thật, tôi cũng bắt buộc phải mang theo điện thoại đăng ký tên thật, cho nên đi đến đâu cũng bị định vị như thế. Lúc ấy trong tâm tôi “bùng” lên một cái, cảm xúc người thường không kìm nén được nữa, cơn giận nổi lên, thầm nghĩ: “Bao nhiêu tham quan ô lại, lưu manh côn đồ các người đều không dám quản, ngày nào cũng gây khó dễ với Pháp Luân Công, tính là bản sự gì chứ!” Để có thể nhìn rõ khuôn mặt của cảnh sát, tôi vội vàng lấy kính cận từ trong túi ra đeo lên, ngay sau đó vẻ mặt trở nên nghiêm túc, biểu cảm cũng nghiêm nghị, lớn tiếng quát những cảnh sát đang đi đến trước mặt: “Từ xa tôi đã thấy các anh đi tới rồi, các anh dựa vào đâu mà kiểm tra tôi? Tôi ngay cả nghi phạm cũng không phải, các anh dựa vào đâu? Tôi có làm việc xấu gì không?” Lúc này ba cảnh sát dừng lại ở cách tôi hai mét, không dám tiến lên. Những người trong phòng chờ đều xúm lại xem. Ba cảnh sát có lẽ không ngờ tôi quát một tiếng lại có nhiều người xúm lại như vậy, tỏ ra khá bối rối. Một cảnh sát trong đó nói với tôi: “Chị à, chúng ta đến phòng trực ban cảnh sát nhé?” Tôi kiên định nói: “Không đi!” Thật ra mà nói, ba cảnh sát này không hề ác, có thể thấy họ chỉ là để hoàn thành cái gọi là nhiệm vụ công việc. Tôi thấy người vây xem quá đông, liền muốn mở cho cảnh sát một lối thoát. Tôi bèn mở khóa kéo của chiếc ba lô ra, ra hiệu một chút, nói: “Xem đi, không có gì cả!” Lúc đó ba cảnh sát vẫn đứng yên tại chỗ nhìn. Có một cảnh sát trẻ đi tới bảo: “Chị về đồn cảnh sát địa phương kiểm tra xem, là ai đã báo tên chị lên.”
Lần thứ ba đi ra ngoài, tôi vừa qua chỗ kiểm tra an ninh, hai cảnh sát đã đợi tôi ở cửa an ninh rồi. Lúc đó tôi vẫn không kìm nén được sự kích động trong lòng, biểu cảm tỏ ra phẫn nộ, giọng điệu liền không thiện nữa, nói: “Sảnh lớn nhiều người như vậy, anh dựa vào đâu mà chỉ kiểm tra tôi? Anh đang chà đạp nhân quyền, lăng nhục nhân cách của tôi!” Một cảnh sát trong đó nói: “Tôi chỉ kiểm tra ngẫu nhiên.” Tôi nói: “Lần trước các anh cũng muốn kiểm tra túi của tôi, lần này cũng vậy, dựa vào đâu chứ? Tôi đã làm việc xấu gì thương thiên hại lý sao?” Cảnh sát nói: “Vậy chúng ta đến phòng trực ban cảnh sát nhé.” Tôi nói: “Không đi, anh cho tôi mượn điện thoại, tôi gọi điện cho lãnh đạo của các anh, tôi hỏi ông ấy xem, dựa vào đâu mà kiểm tra túi của tôi?” Một cảnh sát trong đó quả thực đã gọi điện thoại. Tôi cầm lấy điện thoại nói: “Tôi đi xe về nhà, họ lục soát túi của tôi, tôi đã làm việc xấu gì sao? Tôi ngay cả nghi phạm cũng không phải, các anh cũng không có lệnh khám xét, còn muốn tôi đến phòng trực ban cảnh sát gặp ông…” Tôi không muốn làm khó đám cảnh sát trẻ này quá, bởi vì có thể thấy rằng những cảnh sát trẻ này vẫn khá lương thiện, họ không phải thật sự muốn làm khó tôi, cũng là thân bất do kỷ, cho nên tôi ngay lập tức trở nên hòa ái. Khi đến phòng chờ, tôi đuổi theo nói với một cảnh sát trẻ: “Mệnh lệnh mà các anh thi hành là sai lầm, các anh phải có khả năng suy nghĩ độc lập.” Cảnh sát trẻ đó sợ hãi xua tay liên tục, nói: “Tôi là người máy, không có khả năng suy nghĩ đâu.”
Lần thứ tư đi ra ngoài, là tôi cùng con trai về Bắc Kinh. Con trai tôi lúc ấy 20 tuổi, cháu rất ủng hộ tôi tu luyện Đại Pháp, thường xuyên khích lệ tôi tinh tấn, còn thường nhắc nhở tôi đừng xem điện thoại. Trước khi đi, tôi nói với con: “Có thể sẽ có cảnh sát lục soát túi của mẹ, con có sợ không? Nếu sợ, chúng ta sẽ đi tách ra.” Cháu nói: “Con không sợ.” Hai mẹ con chúng tôi đến phòng chờ ngồi một lúc lâu, con trai hỏi tôi: “Cảnh sát không đến nhỉ!” Tôi nói có lẽ họ không đến nữa. Vừa dứt lời, liền có hai cảnh sát đi về phía chúng tôi. Một cảnh sát dừng lại ngồi bên cạnh tôi, tôi liền bắt chuyện với anh ta: “Chính trị ở Bắc Kinh nhạy cảm hơn bất cứ đâu nhỉ, sau khi tôi đến đó, đồn cảnh sát địa phương cũng có cảnh sát đến nhà thăm hỏi tôi, thật không hổ là cảnh sát của thủ đô, đều rất có tố chất, trước tiên là lịch sự gõ cửa, sau đó vô cùng khách khí hỏi tôi, nói để họ vào nhà hay là nói chuyện ở bên ngoài, tôi để họ vào nhà nói chuyện. Họ vừa mở lời liền hỏi tôi, nói chị tên là XXX phải không? Chị là người luyện Pháp Luân Công à?” Tôi nói: “Pháp Luân Công đều là dạy người ta sống tốt hướng thiện.” Họ hỏi tôi đến Bắc Kinh làm gì? Tôi nói: “Đưa con đi học đại học.” Họ lại hỏi nhà chị có thiết bị không? (ý chỉ máy in). Tôi nói bình thường tôi chăm sóc mẹ, không thường xuyên đến Bắc Kinh, bây giờ mới đến. Họ liền bảo: “Chị à, chị đừng sợ, chúng tôi không có ý làm gì chị đâu.” Tôi nói: “Tôi không sợ, tôi cũng không làm việc gì xấu, sợ gì chứ! Anh xem tôi có giống người xấu không?” Bởi vì lúc đó tôi biết họ có thể đang ghi âm hoặc ghi hình, vì tôi nhìn thấy thiết bị trước ngực họ cứ nhấp nháy. Tôi đã đọc qua các bài giao lưu của đồng tu, bởi vì chúng ta có quyền hình ảnh, không qua sự cho phép của đối phương mà cưỡng chế ghi hình là vi phạm pháp luật, bởi vì lúc đó tôi muốn chứng thực Pháp, giảng chân tướng, cho nên không yêu cầu họ tắt thiết bị.
Sau khi kể xong với cảnh sát ở phòng chờ về những trải nghiệm của mình ở Bắc Kinh, tôi lại giảng một chút chân tướng, tôi thấy họ đều đã hòa ái hơn nhiều, nhưng một cảnh sát khác vẫn tỏ ra mạnh bạo, khăng khăng đòi lục soát túi của tôi. Tôi không đồng ý cho lục soát túi, cứ như vậy tôi và cảnh sát giằng co một lúc. Lúc này xung quanh cũng vây kín hành khách. Bởi vì sắp phải lên tàu rồi, con trai sốt ruột, liền nói: “Mẹ, cho họ xem một chút đi, nếu không thì không lên được tàu đâu!” Thấy sức chịu đựng của con trai rất có hạn, hết cách, tôi đành mở chiếc túi đeo chéo cho cảnh sát xem. Không ngờ viên cảnh sát này kéo cả khóa kéo bên trong ra, lấy tiền mặt ở trong đó ra, đòi kiểm tra tiền. Lúc đó tôi không do dự một giây nào, lập tức giật lại tiền mặt, nói: “Anh lại dựa vào đâu mà lấy tiền của tôi?” Anh ta nói: “Tôi xem trên tiền có chữ không.” Tôi nói: “Có chữ, cũng không phải do tôi in!” Thực ra tôi nên nói: “Có chữ, cũng không vi phạm pháp luật!” Bởi vì lúc đó có chút sốt ruột, sau đó mới hiểu ra nên nói như thế nào. Tôi nói như vậy, là thừa nhận việc in chữ lên tiền là phạm pháp rồi, là thừa nhận an bài của cựu thế lực, là thừa nhận bức hại rồi! Cảnh sát thấy tôi giật lại tiền trong tay anh ta, cảm thấy rất mất mặt, trong lòng không cam tâm, muốn động thủ cướp lại tiền. Lúc này một cảnh sát khác giơ tay ra hiệu, viên cảnh sát kia cũng liền dừng lại không động thủ nữa. Thế là, tôi và con trai thuận lợi lên tàu hỏa.
Lần thứ năm đi ra ngoài, tôi qua cửa an ninh thuận lợi, vào trong phòng chờ cũng không có cảnh sát đến lục soát túi. Khi qua cửa soát vé, có hai cảnh sát đợi tôi ở bên trong cửa soát vé, họ chỉ xem căn cước công dân của tôi, chứ không lục soát túi. Có một cảnh sát trẻ nói: “Chị à, lần trước có phải chị cùng con trai đi ra ngoài không?” Tôi nói: “Đúng vậy!” Tôi nhìn kỹ lại, là viên cảnh sát lần trước đã nghe tôi giảng chân tướng. Tôi nói: “Người luyện Pháp Luân Công đều là người tốt, các anh đừng làm khó họ nữa!” Cảnh sát trẻ nói: “Chị là người tốt, người khác thì chưa chắc.” Tôi còn muốn tiếp tục giảng chân tướng, cảnh sát trẻ cười nói: “Đừng nói nữa, mau lên tàu đi, một lát nữa tàu hỏa đến rồi.”
Lần thứ sáu đi ra ngoài, bởi vì đã trải qua năm lần trải nghiệm qua cửa an ninh trước đó, tôi muốn tìm lãnh đạo đồn cảnh sát nhà ga để giảng chân tướng. Hôm đi ra ngoài đó, trạng thái tu luyện của tôi không được tốt lắm, tôi bị đau đầu. Nhưng vì vé tàu đã mua rồi, nên cũng chỉ có thể đến nhà ga để đi, hơn nữa tôi cũng không muốn lãng phí cơ hội đi ra ngoài lần này, cũng là để tiện giảng chân tướng cho cảnh sát. Tôi bèn tìm mấy vị đồng tu quen thuộc bàn bạc, nhờ họ đi cùng tôi đến nhà ga, một là giúp tôi phát chính niệm, hai là để đồng tu biết lái xe sau khi tôi đi thì lái xe về.
Chúng tôi đến ga tàu hỏa, một chị đồng tu đi cùng tôi vào đồn cảnh sát ga tàu cao tốc, đi tìm lãnh đạo trực ban để giảng chân tướng, còn ba đồng tu khác phát chính niệm ở bên ngoài. Chúng tôi gõ cửa phòng của đồn cảnh sát, nói muốn gặp lãnh đạo. Một cảnh sát trẻ liền tiếp đón chúng tôi. Tôi liền nói với viên cảnh sát ấy: Tôi đi ra ngoài thường xuyên bị làm khó, ảnh hưởng đến việc đi lại của tôi, trong tình huống không xuất trình lệnh khám xét mà bị lục soát túi trái phép, tôi biết rằng chỉ có nghi phạm, nghi phạm trộm cắp, phần tử khủng bố bạo lực mới có thể bị khám xét, hơn nữa về phương diện pháp luật liên quan, cảnh sát bắt buộc phải có sự ủy quyền của pháp luật chứ, phải có lệnh khám xét chứ, đây là kiến thức pháp luật cơ bản nhất, đối với quyền lực công mà nói thì là “pháp luật không ủy quyền thì không được làm”.
Lúc này lãnh đạo trực ban của họ hùng hổ từ trên lầu đi xuống. Vị lãnh đạo này dáng người rất cao, tôi phải ngẩng đầu lên nhìn. Tôi nhìn thẳng vào ông ấy, nhìn thẳng vào mắt ông ấy, bởi vì tôi đã đọc qua Pháp lý mà Sư phụ giảng về tình huống này, phải nhìn thẳng vào mắt kẻ ác. Ông ấy với giọng điệu có chút âm trầm hỏi tôi: “Chị là tín ngưỡng gì?” Lúc ấy tôi nghĩ có lẽ ông ta đã kiểm tra căn cước công dân của tôi, biết tôi là người luyện Pháp Luân Công. Tôi nói: “Pháp Luân Công.” Tôi tiếp tục nói, tôi đi ra ngoài cảnh sát nhà ga luôn làm khó tôi, cản trở việc đi lại của tôi, lần nào cũng lục túi, họ cũng không xuất trình lệnh khám xét. Ông ta nói Pháp Luân Công là tà giáo. Tôi nói chúng tôi không làm việc xấu! Ông ta nói: Ai nói các người làm việc xấu chứ? Ông ta quay đầu lại hỏi chị đồng tu bên cạnh: “Cô ấy là gì của chị?” Đồng tu nói: “Cô ấy là em gái tôi.” Vị lãnh đạo này đưa tay ra hiệu cho chúng tôi ra ngoài, sau đó ông ta cũng đi theo ra. Đến cửa đồn cảnh sát, ông ta liền nói với chị đồng tu: “Mau đưa cô ta đi, chị không đưa cô ta đi, tôi sẽ đưa cô ta đi! To gan thật, dám đến đây giảng, muốn lật trời rồi!” Sau đó ông ta quay đầu vào cửa, cánh cửa liền đóng “sầm” lại. Lúc đó tôi tự truy xét bản thân, bởi vì trạng thái tu luyện của mình không tốt, có chút mạnh bạo, bởi vì tâm cố kỵ, tâm sợ không lên được tàu làm lỡ thời gian, tâm sợ bị giữ lại… Tôi không ngờ thái độ của lãnh đạo trực ban lại như vậy, không cho người ta nói chuyện như thế. Thôi bỏ qua đi, không nghĩ nữa, bởi vì sắp phải vào ga lên tàu rồi. Mặc dù giảng chân tướng không thành công lắm, nhưng dưới sự bảo hộ từ bi của Sư phụ, lần này cũng là mặc dù gặp kinh hãi nhưng không nguy hiểm. Trước khi vào ga, tôi bình tâm lại một chút, không để bị ảnh hưởng bởi sự việc vừa rồi, bắt buộc phải chính niệm chính hành.
Vào trong nhà ga, sau khi qua cửa an ninh, tôi liền nhận ra có hai cảnh sát đang đi theo tôi. Tôi vô cùng tự nhiên đi vào nhà vệ sinh, sau khi ra ngoài thì đến siêu thị mua nước, hai cảnh sát đó vẫn luôn đi theo tôi. Sau khi tôi từ siêu thị đi ra, hai cảnh sát cười hì hì hỏi tôi: “Nghe nói chị tìm lãnh đạo của chúng tôi à?” Tôi nói: “Đúng vậy, các anh không có lệnh khám xét, tùy tiện lục soát túi là vi phạm pháp luật, chúng tôi học Đại Pháp đi đến đâu cũng làm người tốt, nhặt được điện thoại, tiền mặt, sổ tiết kiệm, đều trả lại cho người ta, đi xe buýt chủ động nhường ghế cho người già, bị ô tô đụng phải không bắt đền, tôi có một người bạn làm bảo hiểm, tận tai nghe nói một nữ kiểm sát viên lái xe đụng phải người, người đó phủi phủi đất trên người, nói tôi là người luyện Pháp Luân Công, không bắt đền chị kia, từ đó vị kiểm sát viên này đã thay đổi thái độ đối với Pháp Luân Công.” Tôi lại nói: “Tín ngưỡng là thuộc về phạm trù ý thức hệ, không có luật pháp nào quy định tư tưởng là phạm tội cả!” Tôi tiếp tục nói: “Mười năm trước tôi làm kinh doanh quần áo, lúc đó vẫn chưa thành thạo WeChat, Alipay, nhận phải mấy trăm tệ tiền giả, tôi tự mình giữ lại, người khác lừa tôi, tôi không muốn lừa lại họ, chúng tôi ở bất kỳ ngóc ngách nào cũng làm người tốt, ở nơi cảnh sát không nhìn thấy cũng làm người tốt.” Cảnh sát nghe hiểu những lời tôi nói, gật gật đầu bảo: “Tôi chỉ kiểm tra xem trong túi chị có tài liệu Pháp Luân Công không.” Tôi nói: “Có tài liệu Pháp Luân Công cũng không vi phạm pháp luật, chúng tôi truyền bá là Chân-Thiện-Nhẫn, chia sẻ với mọi người sự mỹ hảo của lý niệm này, anh tin thì càng tốt, không tin chúng tôi cũng không có bất kỳ hành vi bất hảo nào, không làm hại người, cũng không gây nguy hại cho xã hội, sao lại phạm pháp chứ?” Một cảnh sát trong đó hỏi: “Chị à, vậy tôi có nên lục soát túi của chị không?” Tôi nói anh lục soát túi của tôi là không tốt cho anh. Họ mỉm cười gật đầu. Lúc này bắt đầu soát vé lên tàu, tôi bèn chào tạm biệt họ. Ra khỏi cửa soát vé, tôi quay đầu lại thấy hai cảnh sát đó vẫn đang nhìn tôi, một cảnh sát trong đó giơ ngón tay cái lên khen ngợi tôi. Tôi cũng giơ ngón tay cái đáp lại anh ấy.
Sư tôn giảng:
“Là đệ tử Đại Pháp, hết thảy những gì của chư vị đều cấu thành từ Đại Pháp, [nó] hết sức chính, chỉ có khả năng làm chính lại hết thảy những gì bất chính; cớ sao lại cúi đầu trước tà ác?” (Đại Pháp kiên cố không thể phá, Tinh Tấn Yếu Chỉ II)
Tôi lý giải rằng, là một đệ tử Đại Pháp thời kỳ Chính Pháp, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, đặc biệt là đối mặt với cảnh sát nhắm vào chúng ta, bởi vì họ là những người trực tiếp tham gia bức hại, lúc này chúng ta phải đặt đúng vai trò của mình, đặt đúng cơ điểm là người Chính Pháp, hay là người bị bức hại. Người trợ Sư Chính Pháp, cần phải chấn chỉnh hết thảy những gì bất chính, đây là trách nhiệm và sứ mệnh của đệ tử Đại Pháp thời kỳ Chính Pháp, bạn là bị động phối hợp, hay là phản bức hại, hay là chính niệm chính hành, tống khứ nhân tâm từ bi cứu độ chúng sinh đây?
Chính Pháp đang cận kề hồi kết, bởi vì bình thường tôi không tinh tấn, nên rất sốt ruột cho trạng thái tu luyện của mình. Pháp là có tiêu chuẩn, tu luyện là nghiêm túc, nếu không cải biến về bản chất, không thực tu, thời khắc then chốt rất dễ bị nhân tâm, nhân niệm, nhân tình, dục vọng, tâm sợ hãi chi phối, từ đó mắc mưu của cựu thế lực, đi theo con đường mà cựu thế lực an bài, bài học giáo huấn về phương diện này có quá nhiều rồi.
Từ nay tôi phải trân quý khoảng thời gian quý báu không còn nhiều mà Sư phụ lưu lại cho chúng ta để cứu độ chúng sinh, tinh tấn thực tu, hoàn thành sứ mệnh, báo đáp Sư ân.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/23/508028.html



