Bài viết của tác giả Hiểu Thanh, đệ tử Đại Pháp Trung Quốc đại lục

[MINH HUỆ 18-3-2026] Năm nay tôi 73 tuổi. Năm 1996, vì muốn chữa bệnh khỏe người mà tôi bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Hơn hai mươi năm tu luyện, tôi đã vượt qua biết bao sóng gió trong cuộc bức hại đàn áp của Trung Cộng. Không ít người hỏi tôi, tà đảng Trung Cộng đàn áp như vậy, vì sao bà vẫn kiên trì?” Trước đây tôi thường nói, bởi vì sau khi tu luyện, bệnh tật toàn thân của tôi đều khỏi hết, nên tôi muốn kiên trì. Nhưng khi tĩnh tâm xuống, tôi hồi tưởng quá trình tu luyện của mình, tu luyện Pháp Luân Đại Pháp là con đường đề cao sinh mệnh và hồi quy, có thể không kiên trì sao?

Từ trong Pháp, chúng ta đều biết rằng con người ngày nay đều từ Thiên Thượng hạ xuống nhân gian, đại đa số là từ Thiên thượng hạ xuống, là vì Pháp mà đến, là để thông qua tu luyện mà phản bổn quy chân, quay trở về nơi vốn thuộc về mình. Chúng ta ở trong xã hội nhân loại, đặc biệt là trong xã hội bị tà đảng Trung Cộng dùng thuyết vô thần để khống chế, nơi đảng tính cao hơn nhân tính, trong sự tranh đấu vì danh, lợi, tình, trong cảnh chém giết lẫn nhau, làm tổn thương người khác, hại người khác, tạo ra vô số tội nghiệp, nhiễm đầy thân ô uế, mắc vô số nghiệp nợ, rồi bước vào mộ phần, tiến nhập âm gian hoặc địa ngục. Sau khi nếm trải biết bao đau đớn nơi địa ngục như dao cắt lửa thiêu, mới có thể tiến nhập lục đạo luân hồi. Con đường tu luyện là con đường đề thăng sinh mệnh, là con đường trở về các thế giới Thiên quốc khác nhau, là con đường dẫn tới sự vĩnh sinh. Đã hữu duyên bước trên con đường này, làm sao có thể không kiên trì đây?

I. Đi trên con đường hồi quy, không thể lại bỏ lỡ

Tôi sinh vào những năm 1950, cũng là người sống theo quy củ, học tập và làm việc đều rất nỗ lực, cuộc sống trước giờ khá thuận buồm xuôi gió. Trong hoàn cảnh thuận lợi ấy, đến cuối những năm 1970, tôi bị cuốn vào làn sóng kinh tế hàng hóa nơi cõi hồng trần, phải đi cửa sau tạo quan hệ, không cần chăm chỉ làm việc cũng vẫn có thu hoạch. Trong cảnh anh tranh tôi đoạt ấy, cuộc sống của tôi rất khổ sở, rất mệt mỏi. Đến giữa những năm 1990, tôi rơi vào trạng thái thân tâm kiệt quệ, chán nản tuyệt vọng; cơ thể từ đầu đến chân đều mang bệnh, vô cùng đau khổ.

Trong hoàn cảnh đó, tôi cảm thấy mình thật may mắn khi được tham gia lớp xem băng ghi hình chín bài giảng của Sư phụ Lý Hồng Chí tại thành phố tôi ở. Khi Sư phụ giảng đến việc cấp Pháp Luân, tôi cúi đầu nhìn thấy phía trên bụng dưới của mình có một vệt sáng màu vàng nằm ngang. Tôi vô cùng xúc động, biết rằng Sư phụ đã cấp Pháp Luân cho tôi rồi. Sau ba ngày tham gia luyện công buổi sáng, thân thể tôi đã có biến đổi rõ rệt; không bao lâu sau, hơn mười chứng bệnh trên người đều biến mất. Từ đó trở đi, tôi không còn liên quan đến thuốc men hay bệnh viện nữa, hơn hai mươi năm nay vẫn sống khỏe mạnh.

Đại Pháp đã hòa vào từng tế bào trong thân thể tôi, thấm sâu vào tận linh hồn tôi. Làm người tốt, làm người tốt hơn nữa, phản bổn quy chân — đó mới là mục đích của sinh mệnh khi đến thế gian. Linh hồn phiêu bạt qua biết bao đời, cuối cùng cũng đã tìm được nơi trở về. Ngoài giờ làm việc, tôi tham gia học Pháp, hồng Pháp, hy vọng những người bên cạnh mình đều có thể đến học Pháp. Niềm vui và hạnh phúc ấy thật khó có lời nào diễn tả được.

Tháng 7 năm 1999, tập đoàn lưu manh họ Giang bắt đầu bức hại Đại Pháp. Khi tôi thấy trên truyền hình phát những video phỉ báng Đại Pháp, ngày hôm sau tôi hẹn các đồng tu cùng đến chính quyền tỉnh, rồi lại đến Bắc Kinh, tới Quảng trường Thiên An Môn. Dù lúc đó tôi chưa biết phải làm thế nào, nhưng trong tâm tôi có một niệm rằng phải buông bỏ hết thảy để chứng thực Pháp. Cuối tháng 9 năm 2000, một đồng tu rủ tôi đi Bắc Kinh lần nữa. Trên đường đi, chúng tôi bị chặn bắt đưa về. Tôi bị giam vào nhà tù, vấp phải một cú ngã rất lớn, để lại vết nhơ trong quá trình tu luyện của mình. Tôi tĩnh tâm suy nghĩ, Đại Pháp là chính nhất, Đại Pháp dạy con người làm người tốt. Một công pháp tốt đẹp như vậy mà lại không cho luyện nữa; nếu không luyện thì không thể làm người tốt, cũng không thể trở thành một người thân tâm khỏe mạnh. Tôi cảm thấy vô cùng mờ mịt và đau khổ. Sau này, dưới sự giúp đỡ của các đồng tu, tôi nhanh chóng quay trở lại và tiếp tục trợ Sư chính Pháp.

Về sau, tôi còn hai lần bị lục soát nhà trái phép, hai lần bị giam giữ, từng phải sống lưu lạc nửa năm, nhưng tôi đều kiên định vượt qua. Sau khi về hưu, tôi tìm được nhóm học Pháp, tham gia học Pháp tập thể. Thông qua học Pháp, tôi chuyển biến quan niệm và từng bước vững vàng đi trên con đường tu luyện.

II. Học thuộc Pháp thực tu, buông bỏ chấp trước nhân tâm

Từ nhỏ đến lớn, tôi không biết thế nào mới là làm một người tốt, cũng chưa từng thấy cuốn sách nào dạy con người làm người tốt. Cuốn sách chủ yếu của Pháp Luân Công là “Chuyển Pháp Luân”, toàn bộ nội dung đều dạy con người làm người tốt, mỗi người tu luyện đều đọc đi đọc lại hàng trăm, hàng nghìn lần. Năm 2020, tôi bắt đầu học thuộc “Chuyển Pháp Luân” và kiên trì cho đến tận bây giờ.

Năm 2020, đại dịch bùng phát nên tôi không thể tham gia học Pháp tập thể nữa. Vì để dụng tâm học Pháp, mỗi ngày ở nhà tôi đều học thuộc “Chuyển Pháp Luân”, ban đầu là học từng câu một, đến nay đã có thể học thuộc từng bài giảng. Lúc mới bắt đầu học thuộc Pháp, có khi cả buổi sáng hoặc cả một ngày chỉ thuộc được một đoạn, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy rất sung mãn, không hề có cảm giác rằng mình học Pháp quá ít.

Mức độ dụng tâm khi học thuộc Pháp và khi chỉ đọc Pháp là khác nhau. Dường như mỗi khi học thuộc một câu Pháp, tôi lại lĩnh ngộ được nội hàm sâu hơn của Pháp. Có lúc đang học thuộc, tôi chợt nghĩ ra việc nào đó mình làm chưa tốt, là do tâm nào can nhiễu; có lúc lại bất chợt ngộ ra rằng một việc nào đó nên làm như thế nào. Sau khi học thuộc Pháp, lúc học Pháp và luyện công, tạp niệm ít đi, tâm cũng có thể tĩnh lại, tâm tính cũng được đề cao hơn. Những năm gần đây, tôi đã có tiến bộ trong việc loại bỏ tâm hiển thị, tâm oán hận và tâm lợi ích.

(1) Tu bỏ tâm hiển thị tự cho mình là đúng

Trước đây, khi tham gia học Pháp tập thể, sau khi học Pháp xong, thấy không ai lên tiếng, tôi thường đem những điều mình nhìn thấy, nghĩ được về chỗ chưa tốt của người khác ra nói, rồi kể bản thân mình đã làm như thế nào trong phương diện ấy, lại còn đem những điều mình ngộ được ra chia sẻ, cho rằng như vậy là đang “phao chuyên dẫn ngọc”, giúp mọi người mở lời trao đổi.

Sư phụ từng điểm hóa cho tôi trong mộng, tôi đi ngoài đường phố trong trạng thái không mặc chút gì ở nửa thân dưới. Khi ấy tôi vẫn chưa ngộ ra nó có ý nghĩa gì. Theo quá trình không ngừng học thuộc Pháp và nghe các bài giao lưu của đồng tu trên Minh Huệ Net, tôi mới nhận ra rằng mình chưa tu bản thân, mà là đang hiển thị bản thân, không đứng trên cơ điểm của Pháp. Hiện nay, khi giao lưu với các đồng tu đang gặp quan nghiệp bệnh hoặc đang vượt quan trong ma nạn, tôi vừa trao đổi vừa hướng nội tìm xem bản thân mình có tồn tại vấn đề tương tự hay không. Sau đó tôi khuyến khích đồng tu học Pháp nhiều hơn, đề cao trong Pháp. Hiệu quả rất tốt, cả tôi và đồng tu đều được đề cao.

(2) Thanh trừ tâm oán hận

Từ nhỏ, cha tôi quản tôi rất nghiêm, thường xuyên không đánh thì mắng. Tôi cho rằng cha thiên vị con trai nên trong lòng sinh ra tâm oán hận rất mạnh đối với ông. Cha tôi vẫn luôn sống ở nhà em trai út. Sau khi tu luyện, tôi dần buông bỏ được phần nào tâm oán hận đối với cha, cũng thường xuyên đến thăm ông, giặt quần áo, dọn dẹp phòng, mua quần áo và đồ dùng sinh hoạt cho ông.

Năm 2014, cha tôi đã chín mươi mốt tuổi. Vì cha mẹ của em dâu út bị bệnh, em trai tôi vẫn còn đi làm nên không thể chăm sóc cha; các anh chị em khác cũng không có điều kiện chăm sóc ông. Là một người tu luyện, tôi chủ động gánh vác trách nhiệm chăm sóc cha. Lúc đầu, do tâm oán hận chưa hoàn toàn buông bỏ, nên tôi rất khó chịu và bất mãn với nhiều thói quen sinh hoạt của ông, chẳng hạn như: thói quen không vệ sinh, thích mua đồ rẻ tiền, thích mua đồ cũ, thiên vị con trai… Tôi đều dùng lý lẽ của người thường để đo lường đúng sai, chứ không dùng tiêu chuẩn của người tu luyện để yêu cầu bản thân. Có lúc tôi nói chuyện với cha bằng giọng rất nặng nề, thậm chí còn quở trách ông. Trong lòng tôi đầy oán khí, thậm chí tôi còn nghĩ, giữa tôi và cha rốt cuộc là quan hệ nhân duyên gì? Cuộc sống thường ngày vì thế mà thường xuyên rất đau khổ.

Theo quá trình học Pháp ngày càng sâu hơn, tôi nghĩ cha tôi không phản đối Đại Pháp, còn công nhận Đại Pháp, nên ông là một sinh mệnh có thể được cứu độ. Cha vất vả kiếm tiền nuôi chúng tôi khôn lớn cũng không hề dễ dàng. Là người tu luyện, Sư phụ yêu cầu chúng tôi phải đối xử tốt với mọi người. Tôi xoi mói khuyết điểm của cha, chê bai cha như vậy là không phù hợp với yêu cầu của Chân-Thiện-Nhẫn. Cha tôi là đến để giúp tôi tu luyện đề cao. Sau đó tôi hoàn toàn buông bỏ tâm oán hận. Khi làm việc gì cho cha, tôi đã có thể bình tâm và bao dung hơn. Ví dụ như cái sọt rác trong phòng ông, ông luôn vứt rác và giấy nhổ đờm ra cả bên trong lẫn bên ngoài. Trước đây, tôi càng chỉ trích thì cha càng vứt bừa bãi hơn; còn bây giờ tôi lặng lẽ dọn dẹp, lau chùi từng chút một, dần dần cha tôi cũng thay đổi theo. Cha mua đồ cho nhà con trai, tôi liền nghĩ: Mình cũng chẳng thiếu thứ gì, ông vui là được. Khi cha nói những lời khó nghe, nếu có thể giải thích thì tôi giải thích, còn không thì tôi cũng không để trong lòng, vẫn chăm sóc ông chu đáo như cũ. Tháng đầu tiên sau khi cha chuyển đến ở với tôi, ông đưa tôi 500 Nhân dân tệ tiền sinh hoạt, tôi không nhận. Hơn bảy năm chăm sóc cha, tôi chưa từng lấy tiền sinh hoạt của ông; ngược lại, tôi còn thường xuyên mua sữa dê bột cho ông uống, mua món ông thích ăn, mua quần áo và đồ dùng cho ông. Cha tôi cũng thay đổi. Có hai lần ông bị bệnh nằm liệt giường hơn một tháng không xuống đất được, tôi tận tình chăm sóc khiến ông rất cảm động. Sau khi khỏi bệnh, ông mua cho tôi một chiếc nhẫn vàng 10 gram, nhưng tôi không nhận, bảo ông tặng cho chị gái tôi.

Sau khi hoàn toàn buông bỏ tâm oán hận, đến năm 2022, cha tôi qua đời. Tôi biết rằng duyên phận giữa tôi và cha đã kết thúc, cha thật sự là đến để giúp tôi tu luyện đề cao.

(3) Trước lợi ích cá nhân không tính toán được mất

Trước khi tu luyện Đại Pháp, tôi rất coi trọng danh và lợi, được thì vui, mất thì đau khổ; đã bỏ ra thì nhất định phải có hồi báo, nếu không trong lòng sẽ cảm thấy bất bình. Sau khi tu luyện Đại Pháp, tôi đã xem nhẹ danh lợi hơn rất nhiều. Trong thời gian chăm sóc cha, tôi không so bì với các anh chị em khác, chỉ hết lòng phụng dưỡng, không mong cầu bất kỳ báo đáp nào.

Năm 2022, cha tôi qua đời. Trước khi mất, cha có cho tôi và em trai út vài vạn nhân dân tệ vì hai chúng tôi đã chăm sóc ông. Tôi không muốn nhận nhưng cha không đồng ý. Sau khi cha qua đời, các anh chị em đều chú ý đến phần di sản của ông. Tôi nghĩ: Mình là người tu luyện, nhất định phải xử lý tốt việc này, không thể để giữa anh chị em phát sinh mâu thuẫn. Tôi đem toàn bộ số tiền cha cho tôi, tiền trong thẻ ngân hàng của cha, kể cả hơn năm nghìn nhân dân tệ để trong nhà mà các anh chị em khác không hề biết, tất cả đều lấy ra, liệt kê rõ ràng rồi chia đều cho mọi người. Phần tôi nhận được còn ít hơn số tiền cha cho tôi trước đó một vạn nhân dân tệ, nhưng trong lòng tôi rất thản nhiên. Về căn nhà của cha, khi ông còn sống đã muốn để lại cho tôi nhưng tôi không nhận. Bởi vì cha có hai con trai, mà người con trai còn lại không có nhà; nếu tôi nhận thì sẽ dễ phát sinh mâu thuẫn. Sau này khi phân chia di sản của cha, giữa anh chị em không hề xảy ra tranh chấp nào, mọi người đều nhìn tôi bằng con mắt khác và rất tôn trọng ý kiến của tôi.

Từ đó về sau, thái độ của em trai tôi đối với Đại Pháp và việc tôi tu luyện cũng thay đổi; em ấy còn trịnh trọng tuyên bố rút lại những lời sai trái trước đây do không hiểu Đại Pháp mà nói ra. Các chị em cũng nhìn thấy cảnh giới của người tu luyện. Em trai tôi nói: “Chị là người luyện công, không nói dối.” Em trai út thì nói: “Nếu cha mất ở nhà em, tiền của cha em sẽ không chia cho ai hết.”

Tôi đã buông bỏ tâm lợi ích, đồng thời cũng chứng thực được Đại Pháp. Đại Pháp đã biến đổi tôi — từ một người lòng dạ hẹp hòi, trước lợi ích chỉ biết nghĩ cho bản thân — trở thành một người có tấm lòng rộng mở, biết nghĩ cho người khác. Nếu không tu luyện Đại Pháp, tôi tuyệt đối không thể làm được điều ấy.

III. Phá trừ sự can nhiễu của tà ác, kiên trì giảng chân tướng cứu người

Là đệ tử Đại Pháp trong thời kỳ Chính Pháp, tu luyện không phải chỉ để cá nhân được giải thoát. Sư phụ yêu cầu chúng ta làm tốt ba việc, trợ Sư chính Pháp, cứu độ chúng sinh, đoái hiện thệ ước. Đối mặt với hoàn cảnh bên ngoài bị tà đảng đàn áp và sự can nhiễu từ nghiệp lực của bản thân, việc làm tốt ba việc không phải là điều dễ dàng. Tôi luôn cố gắng tu tốt bản thân, không ngừng đột phá chính mình, kiên trì bước ra ngoài phối hợp với các đồng tu để phát tài liệu chân tướng và sách nhỏ, treo biểu ngữ, dán áp phích, viết và gửi thư chân tướng, gọi điện thoại ghi âm giảng chân tướng, cũng như trực tiếp giảng chân tướng với mọi người.

Hiện nay, tôi chủ yếu giảng chân tướng trực tiếp. Từ năm 2013 đến nay tôi vẫn kiên trì làm việc này. Lúc mới bắt đầu, tôi phối hợp với đồng tu đi giảng chân tướng, trong sáu năm đầu chủ yếu là đồng tu giảng, còn tôi phát chính niệm và ghi tên người thoái đảng. Đến năm 2019, đồng tu chuyển nhà, tôi bắt đầu tự mình ra ngoài giảng chân tướng trực tiếp. Khi ấy tôi mới phát hiện bản thân có tâm ỷ lại rất mạnh, cùng với tâm sợ hãi, tâm sĩ diện, tâm lo lắng — tất cả đều can nhiễu khiến tôi không thể đường đường chính chính giảng chân tướng cho thế nhân. Khi nói chuyện với người lạ, tôi rất run sợ, miệng và thân thể đều run lên, nói năng lắp bắp. Tôi không ngừng thanh trừ sự can nhiễu của nhân tâm và kiên trì mỗi ngày ra ngoài giảng chân tướng. Có lúc gặp đồng tu thì cùng nhau đi giảng, không gặp thì tự mình giảng. Hiện nay tôi cảm thấy giảng chân tướng không còn khó như trước nữa, tuy vẫn chưa thể gặp ai cũng giảng, mà còn chọn người để nói. Trong quá trình giảng chân tướng, tôi phát hiện rằng nếu học Pháp tốt, luyện công tốt, phát chính niệm tốt thì hiệu quả giảng chân tướng cũng sẽ tốt hơn. Tôi có cảm giác như những người đi đường đều đang chờ nghe chân tướng vậy; những người hữu duyên mà tôi gặp được đều là do Sư phụ an bài.

Tâm sợ hãi và tâm nghi ngờ trước nay luôn can nhiễu tôi rất mạnh. Tôi không ngừng phát chính niệm để thanh lý, cũng không ngừng hướng nội tìm. Trong quá trình phá trừ sự can nhiễu của tà ác, hiện nay những tâm ấy đã ít đi rất nhiều. Từ năm 2021 đến 2022, trong chiến dịch gõ cửa và xóa sổ của tà ác, cảnh sát và nhân viên khu dân cư đã năm lần đến nhà quấy rối tôi. Có một lần, ba cảnh sát cùng một nhân viên cộng đồng xông vào nhà, không nói lời nào đã muốn lục soát và bắt người. Tôi cầu xin Sư phụ không để họ phạm tội với Đại Pháp, đồng thời giảng chân tướng cho họ, dùng chính niệm để phản đối, cuối cùng giải thể được cuộc bức hại ấy.

Sau đó, nhân viên cộng đồng yêu cầu tôi ký một số giấy tờ gì đó, nhưng tôi không phối hợp với họ. Tôi dùng chính niệm giải thể sự việc, không để tà ác thao túng những người thế gian không hiểu chân tướng phạm tội với Đại Pháp. Tuy nhiên, trong tâm tôi lại xuất hiện một niệm, để tránh sự quấy rối của tà ác thì nên đổi chỗ ở. Tôi luôn muốn chuyển nhà nhưng chưa tìm được nơi thích hợp. Đồng thời, tôi cũng không muốn mang áp lực tâm lý cho người thân trong gia đình, nên nội tâm luôn ở trong trạng thái mâu thuẫn.

Thế nhưng cái tâm trốn tránh và muốn đào thoát ấy mãi không bỏ được, khiến tà ác thao túng những người không hiểu chân tướng tiếp tục phạm tội với Đại Pháp. Tà ác còn thao túng bảo vệ khu dân cư theo dõi tôi, hàng xóm theo dõi tôi, thậm chí dùng cả xe cộ để giám sát, lại còn lắp camera điện tử ở hành lang. Trong suốt một, hai năm ấy, tà ác liên tục thay đổi chiêu trò để biểu diễn; có lúc khi chính niệm không đủ mạnh, tôi cảm thấy như cuộc bức hại sắp xảy ra ngay lập tức. Tôi tăng cường phát chính niệm để giải thể sự can nhiễu của tà ác, dùng chính niệm đối diện với nó.

Khi giao lưu với đồng tu, các đồng tu cũng giúp tôi phát chính niệm và giúp tôi gửi thư chân tướng đến các cơ quan liên quan. Tôi tìm ra được cái tâm trốn tránh đã ẩn giấu rất lâu trong mình, đồng thời tự tay viết thư chân tướng gửi đến các bộ phận hữu quan.

Sư phụ giảng:

“Một cái bất động sẽ chế ức vạn động” (Giảng Pháp tại Pháp hội miền Trung Mỹ Quốc).

Trong tâm tôi trở nên kiên định, những việc mà đệ tử Đại Pháp nên làm đều là sự an bài của Sư phụ, không ai xứng đáng can nhiễu, cũng không ai có thể can nhiễu được. Tôi chỉ đi trên con đường mà Sư phụ an bài; có Sư phụ và có Pháp ở đây thì không ai động được đến tôi. Chính niệm kiên định đã giải thể từng can nhiễu của tà ác.

Mỗi ngày tôi phát chính niệm nửa giờ vào bốn khung giờ chính, ngoài ra còn dành thêm một khung giờ cố định để phát chính niệm trong một tiếng đồng hồ. Buổi tối vào các giờ bảy, tám, chín giờ, và buổi sáng lúc tám giờ, tôi đều phát chính niệm nhắm vào tà ác tại địa phương. Bất cứ lúc nào phát hiện có sự can nhiễu của tà ác, hoặc khi trong tâm bất ổn, bị giả tướng dẫn động, tôi đều lập tức phát chính niệm. Chính niệm của tôi ngày càng mạnh hơn, tâm sợ hãi và tâm nghi ngờ cũng ngày càng nhạt đi, hoàn cảnh xung quanh cũng dần thay đổi.

Tôi không còn nghĩ đến chuyện trốn tránh bằng cách chuyển nhà nữa. Tôi luôn nhắc nhở và cảnh tỉnh bản thân rằng tôi là đệ tử Đại Pháp, là sinh mệnh chính nhất trong vũ trụ; giữa tôi và thế nhân là mối quan hệ cứu độ và được cứu độ, vậy cái chính làm sao có thể sợ cái tà được? Trong Pháp của Sư phụ không hề an bài cuộc bức hại này, Sư phụ không thừa nhận bức hại, đệ tử Đại Pháp cũng không thừa nhận bức hại. Mỗi một ý niệm của đệ tử Đại Pháp đều phải ở vị trí chủ đạo, tà ác chỉ có phần bị tiêu diệt mà thôi. Đệ tử Đại Pháp chỉ khi chính niệm chính hành thì mới có thể cứu người, mới có thể ngăn cản người thế gian phạm tội đối với Đại Pháp!

IV. Tu xuất tâm thuần tịnh, chính niệm có uy lực

Sau khi cảnh giới tư tưởng đề cao lên, tôi phát hiện rằng đệ tử Đại Pháp phát ra niệm gì thì niệm ấy đều có tác dụng. Ví dụ như ở hành lang khu nhà tôi có một người bệnh thường xuyên khóc rất lớn tiếng, mỗi lần khóc kéo dài rất lâu. Một hôm tôi nghĩ: Sinh mệnh này thật đáng thương! Đừng khóc nữa, trong tâm hãy niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’ đi!” Sau khi niệm đầu ấy phát ra, chẳng bao lâu tiếng khóc liền dừng lại. Tôi nghĩ niệm đầu của mình quả thật đã phát huy tác dụng. Về sau lại xuất hiện tiếng khóc, tôi tiếp tục phát ra niệm ấy thì người đó lại ngừng khóc. Lặp đi lặp lại vài lần như vậy, tôi thực sự xác định rằng chính niệm mà đệ tử Đại Pháp phát ra là không gì không làm được.

Còn có chuyện xảy ra cách đây vài hôm. Bên ngoài luôn có một loại âm thanh giống tiếng còi báo động, tuy không lớn bằng còi báo động thật nhưng giữa ban ngày ồn ào vẫn nghe thấy được, đến ban đêm thì âm thanh lại càng rõ hơn. Khi phát chính niệm, tôi cảm nhận được sự can nhiễu của âm thanh này, nên phát ra một niệm: “Âm thanh kia, ngươi cũng là một sinh mệnh, hãy mau dừng lại đi! Đừng gây nhiễu dân, ảnh hưởng người khác nghỉ ngơi, đó là đang làm điều xấu. Làm điều xấu thì ngươi sẽ không còn tương lai của sinh mệnh nữa!” Một lúc sau âm thanh liền ngừng lại. Lặp lại vài lần đều như vậy, hễ tôi phát chính niệm thì nó liền dừng. Mấy ngày nay tôi không còn nghe thấy âm thanh ấy nữa.

Đã hơn hai mươi năm tu luyện, tâm tính của tôi không ngừng được đề cao. Tôi phát hiện rằng chính niệm chính hành của đệ tử Đại Pháp thực sự đang phát huy tác dụng cải biến hoàn cảnh, những người xung quanh cũng đều được thụ ích. Tôi có thể nghĩ cho người khác, thân tâm không còn bị danh, lợi, tình trói buộc nữa. Những gì thuộc về tôi thì sẽ không mất, còn những thứ không nên có thì tôi đều buông xuống. Tâm niệm trở nên thuần tịnh, thật sự có một cảm giác siêu thoát. Tôi chỉ làm những việc mà đệ tử Đại Pháp nên làm, ngoài ra không còn để điều gì trong lòng nữa. Mọi việc đều có Sư phụ an bài, mọi lo lắng và ưu phiền đều tan biến sạch sẽ.

Những chấp trước của nhân tâm giống như xiềng xích, trói buộc thân thể con người, ảnh hưởng đến trạng thái hỷ, nộ, ai, lạc; thân thể cũng theo những cảm xúc ấy mà phát sinh biến hóa. Tu luyện Pháp Luân Đại Pháp là trực chỉ nhân tâm, Chân-Thiện-Nhẫn là tiêu chuẩn cao nhất của vũ trụ, đây là điều từ thuở khai thiên lập địa chưa từng có ai chỉ ra, cũng chưa từng có ai tu theo Chân-Thiện-Nhẫn. Chân-Thiện-Nhẫn đã tạo nên vạn sự vạn vật trong vũ trụ, còn tu luyện Pháp Luân Đại Pháp chính là đồng hóa với đặc tính Chân-Thiện-Nhẫn của vũ trụ để đạt đến cảnh giới sinh mệnh cao hơn.

Tu luyện tuy khổ nhưng trong khổ có vui. Tôi có được cơ duyên vạn cổ này để tu Đại Pháp, tôi thật sự rất may mắn! Hơn hai mươi năm qua, dưới sự chăm sóc và điểm hóa của Sư phụ, mỗi bước đề cao của tôi đều là nhờ sự gia trì và chỉ dẫn của Sư phụ. Mọi sự can nhiễu đều là viên đá lót đường cho người tu luyện bước lên. Tôi vẫn sẽ tiếp tục nỗ lực, tu bỏ thêm nhiều nhân tâm vẫn chưa bỏ được, cứu thêm nhiều người hơn nữa, để cuối cùng viên mãn theo Sư phụ trở về. Con xin cảm tạ sự từ bi cứu độ của Sư phụ!

Trên đây là thể ngộ cá nhân của tôi, nếu có điều gì không phù hợp, xin từ bi chỉ chính!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/18/507832.html