Buông bỏ nhân tâm, bước đi trên con đường mà Sư phụ an bài
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tỉnh Hà Bắc
[MINH HUỆ 27-03-2026]
Thông qua nhiều năm giảng chân tướng cứu người, từ huyện thành đến các vùng nông thôn, chúng tôi đã giảng không biết bao nhiêu lượt rồi; những người minh bạch chân tướng và làm tam thoái cũng rất nhiều. Vì vậy, trong mấy năm gần đây, điều chúng tôi làm là tiếp nhận cứu những người đáng được cứu; tuy mỗi ngày số người tam thoái không còn nhiều như trước nữa, nhưng càng như vậy thì yêu cầu của Pháp đối với chúng tôi lại càng cao hơn. Những năm qua, tôi phối hợp cùng các đồng tu, ngoài việc tham gia những hạng mục khác để chứng thực Đại Pháp, thì từ chỗ mỗi tuần ra ngoài bốn lần để trực tiếp giảng chân tướng, đến nay đã chuyển thành ngày nào cũng ra ngoài giảng chân tướng cứu người, tiếp nhận cứu những sinh mệnh còn có thể cứu độ. Thời gian đang rất cấp bách; chỉ cần chúng ta có một tấm lòng tha thiết cứu người, thì Sư phụ sẽ an bài những người hữu duyên để chúng ta cứu độ, từ đó kiến lập uy đức của chính mình.
1. Cứu người một cách lý trí và trí huệ
Những năm qua, do các đồng tu lớn tuổi ở huyện không tiện đi xuống nông thôn, nên ở khu huyện thành chủ yếu phát lịch chân tướng, còn xuống nông thôn thì tương đối ít hơn. Tôi và vài đồng tu liền lái xe xuống vùng quê để phát.
Một ngày tháng Mười năm kia, chúng tôi bốn người đi xuống nông thôn phát lịch chân tướng để cứu người. Chúng tôi lái xe ô tô, gặp người trên đường liền giảng chân tướng. Hai thôn đầu tiên rất nhanh đã phát và giảng chân tướng xong. Đến thôn thứ ba, chúng tôi vẫn như trước, gặp người là hỏi: “Bạn đã nghe qua chân tướng Đại Pháp chưa, đã tam thoái chưa?” Vì mỗi năm chúng tôi đều đi nên có khá nhiều người đã minh bạch chân tướng và làm tam thoái, nhưng dĩ nhiên vẫn còn người bị bỏ sót. Đối với những người này, cũng như những người từ trước đến nay không muốn nghe chân tướng, vẫn có không ít, chúng tôi kiên nhẫn giảng lại, hiệu quả cũng khá tốt.
Mùa đông, người nông thôn ban ngày thường tụ lại thành nhóm ngồi ngoài đường, phơi nắng, trò chuyện. Hôm đó khi chúng tôi sắp giảng xong, từ cửa hàng tạp hóa bước ra một người đàn ông trung niên, ăn mặc khá chỉnh tề, vẻ mặt nghiêm túc nói với chúng tôi: “Các cô thật là gan, còn dám đến trước ủy ban thôn chúng tôi để tuyên truyền Pháp Luân Công, mau đi đi, không đi tôi báo công an đó.” Anh ta rất gấp gáp muốn đuổi chúng tôi đi, lại nói thêm: “Mấy hôm nay công an huyện thường xuyên cử người xuống đây, nếu các cô không đi nhanh mà gặp họ thì phiền phức lớn đấy.” Nghe những lời đó, tôi lập tức bước đến gần anh ta, nói nhỏ: “Cảm ơn anh đã cho chúng tôi biết tin này, anh cũng là vì tốt cho chúng tôi, sợ chúng tôi gặp công an rồi bị bức hại, anh đúng là người tốt. Anh là cán bộ thôn phải không? Trước kia đến đây tôi chưa từng gặp anh.” Tôi giảng cho anh ấy một số chân tướng cơ bản về Đại Pháp, rồi nói: “Tôi đặt cho anh một hóa danh là ‘Phúc Cửu’, nghĩa là hạnh phúc lâu dài. Thành tâm thoái khỏi các tổ chức Đảng, Đoàn, Đội của Trung Cộng, rời xa tà ác, anh sẽ có một tương lai tốt đẹp! Được không?” Anh ấy hơi dừng lại một chút rồi gật đầu, khẽ nói: “Được.” Tôi lại khéo léo quay lưng về phía những người dân khác, lặng lẽ đưa cho anh ấy một chiếc USB chân tướng, nói: “Về nhà xem kỹ nhé, anh sẽ được lợi ích rất lớn.” Anh ấy cười và nói: “Được.”
Khi tôi đang nói chuyện với anh ấy thì hai đồng tu còn lại cũng đã giảng xong phần của mình. Khi chúng tôi quay lại xe đậu bên đường quốc lộ, đồng tu lái xe sau khi nghe mô tả của chúng tôi liền nói rằng người đàn ông trung niên đó là em trai của một nam đồng tu quen biết chúng tôi, năm nay vừa mới làm bí thư thôn của thôn này. Người lái xe nói: “Trước đây anh trai của anh ấy đã giảng chân tướng cho anh ta bao nhiêu lần cũng không nghe, cũng không đồng ý tam thoái, nên người anh đã bỏ qua rồi. Không ngờ hôm nay lại gặp chúng ta, mà lại đồng ý tam thoái, anh trai anh ta biết được chắc chắn sẽ rất vui.” Các đồng tu nói với tôi: “Hôm nay chị giảng rất có trí huệ, chỉ vài câu đã kéo gần khoảng cách giữa anh ấy và chúng ta.” Tôi nói: “Thực ra là do trước đây anh trai của anh ấy đã đặt nền tảng rồi.” Ngày hôm đó chúng tôi phát được gần 110 cuốn lịch bàn, 80 tờ bài kinh văn mới của Sư phụ “Vì sao có nhân loại”, “Tại sao muốn cứu độ chúng sinh”, và giúp hơn 30 người làm tam thoái. Những năm qua, chỉ cần chúng tôi chuẩn bị tốt lịch bàn, là lại xuống nông thôn phát, hiệu quả cứu người đều khá tốt.
2. Cứu độ những sinh mệnh vì Đạo từ xa đến
Ngày 16 tháng 9 năm 2024 (một ngày trước Trung Thu), từ Thiên Tân có một nhóm năm người đến nhà tôi chơi. Trong đó có một người là học sinh cấp hai cũ họ Nhiễm mà tôi và chồng từng dạy trước đây, đã hơn bốn mươi năm chưa từng gặp lại. Trước khi đến, cậu ấy đã liên hệ với chúng tôi, nói rằng dịp Trung Thu cậu ấy sẽ đến thăm, còn dẫn theo vài người bạn thân. Nhận được cuộc gọi, tôi và chồng liền bắt đầu chuẩn bị chỗ ăn ở cho khách.
Khi khách đến, chúng tôi ăn trưa cùng nhau. Ngoài năm người khách, chúng tôi còn mời thêm vài bạn học cùng khóa với Nhiễm và hai giáo viên từng dạy cậu ấy. Nhiều năm không gặp, mọi người tụ họp lại, cùng hồi tưởng cuộc sống thầy trò ngày xưa, không khí rất vui vẻ. Những người bạn mà Nhiễm dẫn theo đều là lãnh đạo trong một số ngành nghề ở Thiên Tân; bản thân Nhiễm sau khi về hưu thì phụ trách quản lý nghiệp vụ trong xưởng của con gái mình, năng lực rất mạnh, thường xuyên làm việc với người nước ngoài.
Sau bữa ăn, mọi người trò chuyện riêng rẽ. Tôi trước tiên giảng chân tướng Đại Pháp cho Nhiễm, cậu ấy rất tán đồng và nhanh chóng thoái khỏi các tổ chức Đoàn, Đội của Trung Cộng. Tôi tặng cậu ấy một bùa hộ mệnh chân tướng và một USB chân tướng. Khi tôi nói muốn giảng chân tướng cho các bạn của cậu, Nhiễm hơi do dự, sợ họ không tiếp nhận được, nói rằng để họ về rồi cậu ấy tự nói với họ. Nhưng tôi nghĩ rằng đã có thể từ xa đến đây tụ hội hôm nay thì đều là những sinh mệnh có duyên được cứu, đều là sự an bài tỉ mỉ của Sư phụ, tôi nhất định phải trực tiếp giảng chân tướng cho họ, đây là cơ hội rất tốt, không thể bỏ lỡ. Vì họ đều là người làm lãnh đạo, nên tôi tìm cơ hội tách từng người ra để giảng riêng. Kết quả họ đều rất thuận lợi minh bạch chân tướng và làm tam thoái. Nhiễm thấy tôi làm như vậy cũng không nghĩ nhiều, còn giúp tôi cùng làm, trực tiếp nói cho tôi biết tên và họ đã tham gia tổ chức nào của tà đảng. Mỗi người đều nhận bùa hộ mệnh và USB chân tướng, họ đều không ngừng nói lời cảm ơn.
Sau đó tôi lại tiếp tục giảng chân tướng sâu hơn cho hai học sinh khác (họ đã sớm làm tam thoái), và tặng USB chân tướng. Khi một người cầm USB xong đã nói với người còn lại: “Nhanh lấy đi, đồ mà thầy cô chúng ta tặng thì luôn là tốt nhất.” Khách ban đầu dự định ở lại chỗ chúng tôi một đêm để đón Tết Trung Thu, nhưng sau khi mọi người đã minh bạch chân tướng và làm tam thoái, chúng tôi trao quà cho nhau, nghỉ ngơi một lúc, rồi họ lại đề xuất muốn đi nơi khác chơi thêm một chút, sau đó tiện đường quay về Thiên Tân. Dù chúng tôi giữ lại thế nào cũng không được. Tôi biết đây đều là sự an bài của Sư phụ; sau khi chúng sinh đã được cứu thì cũng không cần ở lại nữa, vì như vậy sẽ làm lỡ rất nhiều thời gian của tôi.
Ngày 30 tháng 5 năm 2025 (một ngày trước Tết Đoan Ngọ), đồng tu A—bạn thân từ nhỏ của tôi—nói với tôi rằng một người bạn rất thân thời trẻ của chúng tôi là anh Trần sẽ từ Cam Túc đến thăm, hôm trước đã đến Trương Gia Khẩu, trưa hôm nay có thể đến chỗ chúng tôi. Nghe tin này, tôi tuy rất vui nhưng trong tâm vẫn có một chút băn khoăn. Bởi vì mấy ngày đó tôi đang vượt quan tâm tính. Nguyên nhân là ngày 13 tháng 5 năm nay, vài đồng tu nhiều năm phối hợp cùng tôi đã xuống nông thôn dán giấy chân tướng Đại Pháp, vài ngày sau có hai đồng tu bị công an địa phương nhận ra qua camera, họ lần lượt bị bắt cóc và giam giữ, đồng thời còn đe dọa sẽ tiếp tục tìm những đồng tu khác tham gia. Lúc đó tôi thỉnh thoảng lại xuất hiện tâm sợ hãi, trong lòng có lúc nặng trĩu. Mấy ngày đó tôi gần như không ra khỏi nhà, chỉ ở nhà chuyên tâm học Pháp, học thuộc Pháp rất nhiều, hướng nội tìm, dùng Pháp để chính lại bản thân, tranh thủ phát chính niệm, giải thể bức hại của tà ác. Đúng vào thời điểm nhạy cảm như vậy, người bạn cũ lại đến, trong tâm không tự chủ liền nghĩ rằng điều này sẽ ảnh hưởng đến việc phát chính niệm để giải thể bức hại. Nhưng việc bạn đến đã là sự thật, không thể thay đổi.
Khoảng 10 giờ 30 sáng, đồng tu A gọi điện nói rằng bạn và chồng của cô ấy đã đến nhà A (ở nông thôn). Tôi nói: “Các bạn cứ nói chuyện trước (giảng chân tướng Đại Pháp), tôi sẽ lái xe đến đón mọi người về huyện ăn trưa.” Khi tôi vừa ngồi vào xe, trong tư tưởng lập tức minh bạch ra: “Tất cả những việc này đều là an bài của Sư phụ! Nếu đã là Sư phụ an bài thì tôi đi ra ngoài là an toàn, tà ác không thể bức hại được tôi, vậy tôi còn lo sợ gì nữa? Thật là ngộ tính quá kém”. Người bạn thân này đã rời xa chúng tôi tròn bốn mươi năm, lúc đó chúng tôi đều chưa lập gia đình, ban ngày làm việc cùng nhau, buổi tối ở chung ký túc xá, không có gì là không nói. Sau này cô ấy thi đỗ ở Cam Túc, tại đó cô cùng người bạn học đại học—chính là người chồng hiện tại—lập gia đình, hai vợ chồng cùng làm trong một đơn vị.
Từ Cam Túc đến đây khoảng hơn 1.500 km. Đi xa như vậy để gặp chúng tôi, nhất định là an bài của Sư phụ để được cứu độ. Sứ mệnh của đệ tử Đại Pháp chẳng phải chính là trợ Sư chính Pháp, cứu độ chúng sinh sao? Từ trong tâm tôi phát ra một niệm, nói với Sư phụ: “Sư phụ, đệ tử là sinh mệnh do Đại Pháp tạo nên, chỉ thuộc về Đại Pháp quản, chỉ thuộc về Sư phụ quản, tà ác không xứng quản. Con toàn diện phủ định an bài của cựu thế lực. Hôm nay đệ tử buông bỏ tất cả nhân tâm, nhân niệm, tạm gác việc phát chính niệm của bản thân lại, bỏ đi tâm vị tư vị ngã, đồng thời cũng bỏ luôn tâm sợ bị bức hại, tâm lo lắng, tâm sợ phiền phức; những tâm này đều không phải là của con, con không cần chúng. Con nhất định làm tốt đại sự cứu người mà Sư phụ an bài, để bạn bè của con và chồng cô ấy đều được cứu, con sẽ toàn tâm toàn ý làm tốt việc này.” Thế là tôi trước tiên phát chính niệm thanh lý những nhân tâm không tốt đó. Chưa đến mười phút, những thứ đè nặng trong tâm mấy ngày liền đã biến mất, tinh thần tôi trở nên vui vẻ, thân thể nhẹ nhõm, nét mặt tự nhiên hòa ái, hoàn toàn khác với vẻ căng thẳng thường ngày. Sau đó, tôi mang chính niệm mạnh mẽ, nhẹ nhàng lái xe đi đón bạn.
Khi gặp nhau, mọi người đều rất vui, chào hỏi lẫn nhau. Đồng tu A khẽ nói với tôi: “Chân tướng Đại Pháp đều đã giảng cho họ rồi, chỉ còn chưa làm tam thoái, mỗi lần nhắc đến tam thoái là họ sợ không nói gì nữa.” Tôi nói: “Không sao, đừng vội, để tôi nói, tôi giúp họ làm tam thoái.” Trước khi lên xe, tôi tìm cơ hội, chỉ vào đồng tu A rồi nói với những người bạn từ xa đến: “Cô ấy là người tốt phải không?” Họ vội đáp: “Cô ấy là người tốt nhất, thiện lương nhất. Cô cũng vậy, chúng ta quen nhau bao nhiêu năm rồi, các cô là những người tốt nhất mà tôi từng gặp trong đời.” Tôi nói tiếp: “Các bạn biết không, những người như chúng tôi lại từng nhiều lần bị Trung Cộng bức hại đến tận trại giam, nhà tù. Cô ấy (đồng tu A) vừa mới trở về từ nhà tù được hơn ba tháng, đã bị giam giữ phi pháp suốt năm năm, chỉ vì trong thời gian dịch bệnh cô ấy nói cho mọi người phương pháp phòng dịch nên bị người không hiểu sự thật tố cáo mà gặp nạn. Chi tiết các bạn cũng đã nghe rồi. Tôi những năm qua tuy không bị nặng như cô ấy nhưng cũng chịu không ít khổ. Người tu luyện Đại Pháp ở khắp nơi đều bị bức hại vô số kể, chắc nơi các bạn cũng có.” Hai người bạn rưng rưng nước mắt, giọng run run đáp: “Có.” Tôi nói: “Tu luyện Đại Pháp, làm người theo Chân-Thiện-Nhẫn để trở thành người tốt hơn, có sai không? Những chân tướng khác về Đại Pháp có lẽ A đã nói với các bạn rồi, tôi không nhắc lại nữa. Thiện ác hữu báo là thiên lý; khi trời diệt nó, nếu các bạn là một phần trong đó thì cũng sẽ bị liên lụy. Việc các bạn thoái khỏi Đảng, Đoàn, Đội của Trung Cộng là để rời xa tà ác, không đứng chung với ma quỷ, lựa chọn một tương lai tốt đẹp. Có thể dùng tên thật, tên thường, hoặc tên giả đều được, Thần Phật nhìn vào tâm người. Tôi đặt cho hai bạn hóa danh kèm họ, lần lượt là Trương Cát Tường và Trần Như Ý, thoái khỏi Đảng, Đoàn, Đội của Trung Cộng, được không?” Họ vui vẻ nói: “Được, quá tốt rồi, cảm ơn cậu! Cảm ơn!”
Trong bữa ăn, chúng tôi lại tặng họ USB chân tướng và bùa hộ thân, họ liên tục nói cảm ơn. Ăn xong, hai người bạn đề nghị không ở lại chỗ chúng tôi mà muốn quay về Thiên Tân thăm cha mẹ già. Dù chúng tôi giữ lại thế nào họ cũng nhất định phải đi. Hai vợ chồng họ nói: “Những gì cần nói đều đã nói, những gì cần làm đều đã làm rồi, nguyện vọng hôm nay của chúng tôi cũng đã thực hiện xong, không làm phiền các bạn nữa. Các bạn đều rất bận, đang làm chính sự, sau này chúng ta thường xuyên liên lạc, có việc tốt gì thì nói cho chúng tôi biết.” Thế là họ từ xa đến, đã minh bạch chân tướng Đại Pháp, làm tam thoái, thậm chí còn chưa vào nhà chúng tôi đã rời đi. Buổi chiều việc học Pháp nhóm của chúng tôi cũng không bị ảnh hưởng. Tôi rất cảm khái, cảm thấy Sư phụ an bài cho đệ tử thật quá tốt. Thông qua việc này, vừa tu bỏ được chấp trước, vừa cứu được người, mà lại không hề ảnh hưởng đến thời gian của tôi.
Từ sau đó, tà ác cũng không còn nhắc đến việc tìm tôi nữa. Theo lời một đồng tu từng bị bắt giữ phi pháp trở về nói, trong danh sách lập án của họ cũng không có tên tôi.
Bao năm mưa gió đã đi qua, Chính Pháp sắp nhanh chóng kết thúc, tôi cần tinh tấn hơn nữa, làm tốt ba việc mà Sư phụ yêu cầu.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/27/508168.html



