Bài viết của Phương Phương, đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc đại lục

[MINH HUỆ 28-03-2026] Tôi đắc Pháp vào năm 1996. Nghĩ lại hơn 10.000 ngày đêm tu luyện Đại Pháp, ngoài cảm giác may mắn, tôi còn tràn đầy lòng biết ơn vô bờ bến đối với Sư phụ. Tâm trí tôi luôn hiện lên những lời giảng Pháp của Sư phụ tại Pháp hội Singapore:

“Lịch sử tu luyện của chư vị sẽ kiến lập nên uy đức trong tương lai của chư vị và một bộ Pháp trang nghiêm vĩ đại. Chư vị trên bề mặt đang tu luyện trong xã hội người thường hết sức bình thường, những chuyện mà chư vị không biết kia, đều là có ghi chép lại. Chư vị cảm thụ được cũng vậy, không cảm thụ được cũng vậy, đều là có ghi chép lại. Như vậy đó sẽ trở thành uy đức mà bản thân chư vị dựng lập nên. Kỳ thực Phật ở trong thế giới của Phật cũng có giảng Pháp. Ngoài những đạo lý mà chúng sinh ở cảnh giới đó của Ông phải tuân theo, Ông chủ yếu là giảng về những câu chuyện tu luyện của Phật ở các thế giới Thiên quốc khác nhau. [Những chuyện] xúc động nhân tâm. Chúng sinh của thế giới Thiên quốc nghe xong cũng phải rơi lệ. Cho nên mới nói mỗi người chúng ta tu luyện nhất định phải đạt tiêu chuẩn.” (Giảng Pháp tại Pháp hội Singapore)

Lịch sử gần 30 năm tu luyện của tôi có thể trở thành một bộ Pháp vĩ đại trang nghiêm hay không, đó là do Sư phụ tổng kết. Nhưng câu chuyện tu luyện của tôi có thể làm cho các chúng sinh trong thế giới thiên quốc của tôi hay các chúng sinh trong những thế giới thiên quốc khác nghe xong cũng đều rơi lệ, đây là điều tôi mong muốn đạt được và nhất định phải làm được. Trong ngàn vạn câu chuyện tu luyện, hôm nay tôi chỉ muốn đem hai câu chuyện để lại ấn tượng sâu sắc trong năm 2024 để hồi báo đến Sư phụ và giao lưu với các đồng tu.

Anh cả làm Bí thư đảng ủy một công ty lớn đã thoái đảng

Sau khi “Cửu Bình” được công bố năm 2004, các đệ tử Đại Pháp dốc sức vào việc giảng chân tướng khuyên tam thoái cứu thế nhân. Trong ký ức của tôi, ngoài việc lan truyền khắp nơi, phàm là người thân, bạn bè, bạn học và đồng nghiệp của tôi đều đã làm tam thoái, với kết quả rất tốt. Chỉ có anh trai của chồng tôi là nhất định không chịu làm tam thoái. Mặc dù anh ấy nhìn thấy tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp đã có những thay đổi lớn cả tâm lẫn thân, anh ấy cũng tán đồng. Nhưng hễ nhắc đến việc thoái Đảng, anh ấy liền nói tham dự chính trị và chống đối Đảng.

Anh trai chồng tôi là Bí thư Đảng ủy của một công ty lớn trong nhiều năm. Anh ấy là người ngay thẳng liêm khiết, nhưng do nhiều năm chịu sự giáo dục của văn hóa Đảng và chủ nghĩa vô thần, anh ấy đã bị nhiễm độc sâu. Chúng tôi đã tranh luận nhiều lần và “đối lập” suốt mấy năm liền. Cuối cùng, chị dâu nói với tôi: “Chị biết em muốn tốt cho anh ấy, nhưng đừng nói chuyện thoái đảng với anh ấy nữa, anh ấy không những không đồng ý, mà còn nói lời khó nghe, về nhà còn giận tới phát run.” Tôi biết rằng tà linh cộng sản đang khống chế anh ấy, ngoài việc trừ bỏ những nhân tố tà ác đằng sau anh ấy ra, tôi nghĩ mình nên hoãn việc đó lại. Anh ấy cũng là một chúng sinh, có thể cũng là để tu bỏ đi cái tâm đó của tôi. Tôi nhất định sẽ làm được với cái tâm từ bi.

Thoáng cái mười mấy năm qua, tôi đến nhà anh, chỉ là làm giúp những việc trong gia đình. Chị dâu tôi không biết việc may vá, nên tôi làm vỏ chăn, ga giường, sửa quần áo, vá đồ, may đệm, đính cúc áo, v.v…tôi gần như là ôm tất cả. Vào các dịp lễ tết, gia đình chúng tôi mời khách, bình thường tôi làm bánh bao, há cảo và thịt kho mang đến cho họ. Hai người con trai của anh chị sống ở nơi khác, vì vậy khi họ đi khám bệnh hoặc nằm viện, đều là chúng tôi ở bên cạnh chăm sóc, khiến họ vô cùng cảm động. Có hai lần, anh ấy đã khóc ở nhà chúng tôi, nói xin lỗi tôi. Bởi vì khi tôi chuyển ngành từ quân đội ra, là cán bộ cấp khoa, không được sắp xếp vị trí tương xứng. Vài năm sau, tôi lại được công ty đề bạt lên cấp, nhưng một ngày trước khi có quyết định, lại bị người khác chiếm chỗ. Rõ ràng là tôi đã chịu thiệt thòi, bị ức hiếp, mọi người đều tức không chịu nổi, nhưng họ không giúp tôi. Khi đó, tôi đã đắc Pháp, tôi đã bước ra khỏi vòng danh lợi tiền tài, có thể đó cũng là an bài của Sư phụ dành cho tôi. Tôi nói với anh: “Anh đừng tự trách mình, không liên quan gì đến anh, chuyện đó em đã quên từ lâu rồi, tất cả đều là trải đường cho em. Em có thể tu theo Đại Pháp là vinh hạnh nhất trong cuộc đời rồi”.

Vào một ngày tháng 7 năm 2024, anh cả đột nhiên biến mất; điện thoại ở trạng thái tắt máy. Tôi và chồng đã tìm khắp nơi nhưng không thấy. Lúc 6 giờ chiều, nghe thấy tiếng la hét từ tầng bốn. Chúng tôi liền đến đó xem, chúng tôi thấy anh ấy nằm đó, không thể cử động, người đầy phân và nước tiểu. Anh nặng gần một tạ, nên chồng tôi không thể cõng được, tôi và chồng mỗi người một bên dìu anh xuống tầng ba, thay quần áo và lau rửa cho anh ấy. Chúng tôi sắp xếp mọi thứ, và sau bữa tối, chúng tôi mở usb để anh lần lượt nghe các bài giảng Pháp.

Ngày hôm sau, anh cả đã có thể ra khỏi giường, hơn nữa tinh thần tỉnh táo. Chúng tôi làm bánh bao cho anh ăn, anh nói: “Pháp này dạy người ta làm người tốt, chả trách em dâu không để bụng hiềm khích, vẫn tốt với chúng ta như vậy. Chân-Thiện-Nhẫn là cảnh giới cao nhất của nhân loại”. Nghe vậy, tôi hiểu cảnh giới của anh ấy đã được đề cao, tôi lập tức nói xen vào: “Đúng vậy, một công pháp tốt như thế, nhưng Đảng Cộng sản Trung Quốc lại không từ thủ đoạn để trấn áp và bức hại, tự dàn dựng vụ ‘tự thiêu ở Thiên An Môn’, vu khống hãm hại Pháp Luân Công, lừa dối người dân Trung Quốc và người dân toàn thế giới, bỏ tù những người lương thiện, cấm họ nói lên sự thật, và thu hoạch nội tạng sống từ những đệ tử Đại Pháp. Anh nói xem họ độc ác thế nào! Tại công viên Địa chất Quý Châu, có một tảng đá 270 triệu năm tuổi đã nứt ra cách đây 500 năm, để lộ sáu chữ Hán chính thể lớn: ‘Trung Quốc cộng sản đảng vong’. Là trời muốn diệt nó. Ai đã từng gia nhập Đảng, Đoàn, Đội của Trung Cộng đều là một phần tử của nó, không thoái xuất, thì sẽ phải cùng nó gặp tai ương. Vì vậy, chúng em khuyên mọi người tam thoái là bảo mọi người tránh xa tà ác, thoát khỏi nguy hiểm. Gia đình anh và gia đình chúng em đều đã thoái xuất rồi, chỉ có mình anh là bị nhiễm độc quá sâu, mới dẫn đến tình trạng bất thường này. Theo Trung Cộng sẽ không có kết cục tốt đẹp, hãy nhanh chóng thoái xuất đi!” Anh ấy liền đứng dậy khỏi ghế và dõng dạc nói: “Thoái, thoái.” Tôi nói vậy là anh đã minh bạch chân tướng rồi. Anh lớn tiếng nói: “Tâm tôi rất thoải mái”. Tôi cũng cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng, cuối cùng thì sinh mệnh cứng đầu này cũng được cứu rồi.

Ngày hôm sau, con trai anh sau khi trở về đã đưa anh đến bệnh viện để kiểm tra tổng quát. Kết quả là anh không có vấn đề gì về tim mạch hay đầu não cả.

Chính niệm vượt qua kiếp nạn

Khoảng 7 giờ tối ngày 22 tháng 12 năm 2024, tôi ra ngoài làm việc. Khi đang băng qua đường dành cho người đi bộ (lúc đó đèn xanh), tôi lập tức bị một chiếc xe chạy quá tốc độ đâm trúng và văng xa hơn mười mét. Xe đạp của tôi bị văng xa 20, 30 mét. Đầu tôi lúc đó không chạm đất, và tôi rất tỉnh táo. Tôi lập tức nhớ lại câu Pháp của Sư phụ: “Tốt xấu xuất từ một niệm” (Chuyển Pháp Luân). Tôi liền nói: “Tôi là người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Không sao cả.” Tôi tranh thủ giúp người lái xe làm tam thoái, và dặn anh ta luôn thành kính niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”, nhất định sẽ được phúc báo.

Vì xe đạp của tôi bị hỏng nặng không thể đi được, tôi nhờ người lái xe chở tôi đến chỗ hàng rào khu nhà tôi. Anh ấy hỏi tên và số điện thoại của tôi, nhưng tôi không cho. Anh ấy đề nghị cho tôi số điện thoại và đưa tiền cho tôi, nhưng tôi từ chối. Lúc đó, tôi thấy đau nhói ở cổ chân phải, rồi cảm giác toàn bộ chân phải vừa tê vừa đau. Sau khi chật vật về đến nhà, tôi không nói cho chồng biết. Khấu đầu tạ ơn Sư phụ xong, tôi ngồi xuống ghế và nhanh chóng suy ngẫm xem vấn đề gì đã khiến tôi gặp phải tai họa lớn này.

Tôi lập tức nhận ra rất nhiều tâm chấp trước: Tâm sợ hãi, tâm oán hận, tâm tranh đấu, tâm coi thường người khác, tâm đố kỵ, tâm nghi ngờ vô căn cứ và tâm hoan hỉ. Tôi đã cố gắng loại bỏ những tâm này, nhưng không cái nào được loại bỏ hoàn toàn. Vấn đề lớn nhất nhận ra là vào thời điểm quan trọng thì tâm tín Sư tín Pháp của tôi lại suy giảm, cho nên trong tu luyện tôi đã đi đường vòng và bị vấp ngã. Tôi thầm nói với Sư phụ: Xin Sư phụ yên tâm, đây là cơ hội Sư phụ ban cho con để con chuộc lỗi và chứng thực Pháp. Con phải thoát khỏi tâm người thường, phải duy hộ Đại Pháp, chứng thực Đại Pháp, và tuyệt đối tín Sư tín Pháp 100% không suy giảm.

Sau đó, tôi không đi kiểm tra tình trạng vết thương, và không suy nghĩ gì, tôi nhấc chân phải đang bị thương nặng lên, và không chút do dự cũng nhấc chân trái lên, rồi phát ra chính niệm mạnh mẽ: “Tất cả các cơ quan trong cơ thể tôi, từ vĩ mô đến vi mô, đều là một phần của cơ thể tôi. Tôi đã tu luyện gần ba mươi năm, đã được vật chất cao năng lượng đồng hóa. Đây đều là giả tướng, các bạn phải ai vào vị trí nấy và có trách nhiệm của mình, quyết không thừa nhận can nhiễu của tà ác!” Sau đó, tôi niệm khẩu quyết Chính Pháp, cuối cùng tập trung tinh lực niệm một chữ “Diệt”. Chữ “Diệt” mạnh mẽ như một thiên thể trong vũ trụ, thân thể tôi không ngừng khuếch đại ra, dần dần tĩnh xuống. Tôi phát chính niệm trọn một tiếng đồng hồ, được năng lượng bao bọc lại. Ngay sau đó, tôi luyện tĩnh công một tiếng đồng hồ, trong đó thời gian nhập định rất lâu. Cứ như vậy cả đêm tôi không ngủ, học Pháp, luyện công, phát chính niệm, tâm trí tôi tĩnh lặng như nước, và không cảm thấy đau đớn một chút nào.

Sáng hôm sau, ông xã vừa nhìn thấy chân của tôi thì rất kinh sợ: “Chuyện này là thế nào? Xảy ra khi nào vậy?” Tôi kể lại ngắn gọn những gì đã xảy ra. “Bà sao vậy! Cháu trai của một vị viện trưởng X bị tai nạn xe hơi, lúc đó vẫn ổn, nhưng sau đó đã chết vào sáng hôm sau. Sao tối qua không nói với tôi? Lại còn để cho người lái xe đi. Chúng ta không đòi tiền của anh ta, ít nhất anh ta có xe và có thể đưa đến bệnh viện kiểm tra toàn diện, như thế sẽ yên tâm hơn!” Tôi nói không cần, chắc chắn không có vấn đề gì. “Bà còn mạnh miệng, chân sưng như xà nhà, nhiều chỗ chảy máu như thế, có thể không sao không? Đây là xe hơi tông, chiếc xe đạp đã bị biến dạng, thành phế liệu, bà còn nói không sao!” Tôi nói: “Anh hãy bình tĩnh, em có Sư phụ bảo hộ, đảm bảo không vấn đề gì. Tối qua em ngồi song bàn bốn tiếng đồng hồ, phát chính niệm và luyện tĩnh công, không hề cảm thấy đau đớn, đều là Sư phụ đã gánh chịu cho”.

Chồng tôi nghe vậy càng nổi cơn thịnh nộ: “Bà không muốn sống hả? Bà đã 75 tuổi! Người già ngã như vậy không chết thì cũng giảm thọ, bà đang đẩy tôi đến giới hạn, khiến tôi không thể chịu đựng được nữa! Bác sĩ yêu cầu tôi ngày mai phải nhập viện, con trai thì không có nhà. Tôi phải làm sao đây?” Tôi vội vàng nói: “Em xin lỗi, lần này lẽ ra em phải đi cùng anh, nhưng sự việc này xảy ra cũng không phải là ngẫu nhiên. Có thể là trong mấy kiếp trước em đã nợ người ta, giờ em trả nợ. Đây là chuyện tốt. Anh có thể nói chuyện với bác sĩ xem liệu có thể hoãn nhập viện một tuần được không.” Anh ấy nói: “Cái chân bà như vậy có thể khỏi trong một tuần sao? Năm đó bà bị sái chân phải khổ sở cả năm mới bình phục.” Tôi nói: “Đó không phải là khi em tu theo Đại Pháp mới khỏi hẳn sao? Em bây giờ tuyệt đối không còn là em ngày trước. Chúng ta tin tưởng vào Sư phụ, mọi chuyện chắc chắn sẽ ổn.”

Dưới sự gia trì của Sư phụ, thân thể tôi thay đổi mỗi ngày. Ngày đầu tiên, toàn bộ bên phải của tôi sưng phù, tôi không thể nhấc chân lên được. Tôi phải vịn vào tay chồng để đi vệ sinh. Nhưng khi tôi ngồi song bàn phát chính niệm, cảm nhận rõ ràng sự chuyển động bên trong khớp mắt cá chân, thể hiện rõ nhất là có một vũng nước chảy từ mu bàn chân qua kẽ năm ngón chân, nhìn thấy nó chuyển sang màu đen. Đây là Sư phụ đang thanh lọc máu bầm ở xương mắt cá chân của tôi. Ngày hôm sau, tôi đã nhấc được chân phải và có thể vịn vào ghế để đi lại. Giờ ăn trưa, đầu gối phải của tôi khi song bàn như bị điện giật, khiến toàn thân không tự chủ được mà co rút lại. Chồng tôi sợ quá. Tôi nói đây là Sư phụ đang điều chỉnh cho tôi. Khi tôi chạm vào đầu gối, cơn đau đã biến mất. Sáng ngày thứ ba, tôi đứng luyện các bài động công, sau đó tôi đi gội đầu và thay quần áo. Nói ra cũng kỳ lạ, từ ngày đầu tiên xảy ra sự việc khi bắt đầu ngồi song bàn, sau đó mọi việc tôi làm như học Pháp, phát chính niệm, thậm chí cả khi ăn uống, đều được thực hiện ở tư thế song bàn. Nếu không thì để chân buông thõng xuống, chân bị đau, còn duỗi thẳng chân, đùi, xương hông và sau lưng đều đau. Chỉ có ngồi xếp bằng, đặc biệt là ngồi song bàn, toàn thân lại rất dễ chịu.

Ngày thứ ba, chồng tôi từ bệnh viện trở về báo tin kết quả xét nghiệm H1N1 của anh âm tính, anh ấy còn được siêu âm 3D mà không cần nhập viện. Hóa ra bác sĩ chuyên khoa nghi ngờ anh ấy có khối u trong phổi, nhưng sau khi xem xét kỹ các hình ảnh, bác sĩ vui vẻ nói: “Chúc mừng, anh không có khối u, uống một tuần thuốc kháng viêm là ổn”. Tôi nghe xong không kìm được nước mắt. Sư phụ đã ban cho chúng tôi những điều tốt nhất. Đệ tử chỉ có tinh tấn thực tu để đền đáp ân huệ của Sư phụ! Một tuần sau, tôi có thể luyện công, làm việc nhà, lên xuống lầu mà không cần vịn vào bất cứ thứ gì. Hai tuần sau, tôi đi lại như thường, có thể đi đến các trung tâm thương mại, siêu thị, đi chợ và đi cứu người. Chồng tôi nói: “Anh thật sự phục rồi! Pháp Luân Đại Pháp quá thần kỳ! Em có thể sống hai trăm tuổi!” Tôi nói đó không phải là điều tôi muốn. Sinh tử không có gì phải hối tiếc, trên đời này được chứng thực Pháp, cứu thêm được nhiều chúng sinh và được theo Sư phụ trở về nhà, đây mới là tâm nguyện lớn nhất của tôi!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/28/505195.html